Chuyển đến nội dung chính

Cậu bé bán vé số nói: “Cháu có thể giúp vợ chú đi lại được”

 

Cậu bé bán vé số nói: “Cháu có thể giúp vợ chú đi lại được”

Một câu nói hồn nhiên từ cậu bé bán vé số – tưởng chừng ngây ngô – lại khiến một vị CEO quyền lực rơi nước mắt ngay giữa quán cà phê sang trọng.Buổi chiều cuối năm, Sài Gòn tấp nập. Trong quán cà phê sang trọng, người ta thấy một người đàn ông trung niên với bộ vest đắt tiền, vẻ mặt lạnh lùng: ông Khánh, CEO của một tập đoàn lớn. Với ông, thành công đồng nghĩa với hợp đồng, tiền bạc, và quyền lực.

Cửa quán bất ngờ mở ra, một cậu bé lom khom bước vào, tay cầm xấp vé số. Áo em đã bạc màu, chiếc quần dính đầy bụi. Em gõ nhẹ vào bàn ông Khánh, cất giọng run run:
– “Chú ơi, mua giúp cháu vài tờ vé số…”

Ông Khánh định lắc đầu, nhưng ánh mắt cậu bé quá trong sáng, lại ẩn chứa một nỗi buồn khó tả. Ông dừng lại, mỉm cười gượng gạo:
– “Cháu bán vé số giúp mẹ à?”Cậu bé gật đầu, rồi đột ngột thốt lên một câu khiến ông Khánh chết lặng:

– “Cháu có thể giúp vợ chú đi lại được.”

Không gian như đông cứng. Câu nói ấy chạm đúng nỗi đau mà ông Khánh luôn giấu kín. Hai năm nay, sau tai nạn, vợ ông – chị Mai – ngồi xe lăn, sống trong tuyệt vọng. Ông đã tìm đủ bệnh viện, bác sĩ, nhưng tất cả chỉ còn lại sự bất lực.

Ông run giọng:
– “Cháu… cháu nói gì?”

Cậu bé mỉm cười, đôi mắt sáng lạ thường:
– “Cháu không nói dối đâu chú. Nếu chú tin cháu, cháu sẽ thử giúp.”

Lần đầu tiên sau nhiều năm, một giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt của vị CEO quyền lực…Tên cậu bé là Hòa. Cha bỏ đi từ khi em còn nhỏ, mẹ lại bệnh nặng. Em đi học ban ngày, chiều tối bán vé số. Nhưng điều lạ lùng nhất: Hòa có khả năng chữa trị bằng phương pháp dân gian mà ông ngoại em – một lương y – để lại.

Ông Khánh mang vợ đến căn nhà lụp xụp nơi hai mẹ con Hòa sống. Thấy người phụ nữ ngồi trên xe lăn, Hòa nghiêm túc nói:
– “Cháu không hứa chắc đâu. Nhưng cháu sẽ làm hết sức.”

Bàn tay bé nhỏ của Hòa run rẩy đặt lên đôi chân tê liệt. Em kiên nhẫn bấm huyệt, xoa bóp, từng động tác vụng về nhưng chứa đầy sự chân thành. Chị Mai nhiều lần đau đến bật khóc, nhưng nhìn ánh mắt đầy hi vọng của cậu bé, chị cắn răng chịu đựng.

Ngày qua ngày, ông Khánh lặng lẽ chứng kiến. Căn phòng nghèo nàn, mùi thuốc bắc ngai ngái, tiếng gió lùa qua mái tôn thủng… nhưng lại ấm áp lạ thường. Cậu bé bán vé số, nghèo đến mức cơm ăn chẳng đủ, vẫn dành hết tâm huyết để cứu giúp một người xa lạ.

Rồi một buổi chiều, khi Hòa đang xoa bóp, bỗng chị Mai bật khóc nấc:
– “Anh ơi… em… em cảm giác được ngón chân mình rồi!”Ông Khánh sững sờ, quỳ xuống, nắm lấy bàn tay vợ. Giọt nước mắt nóng hổi lăn trên má. Bao ngày tháng tuyệt vọng bỗng vỡ òa trong một tia hi vọng nhỏ nhoi.

Sau nhiều tháng kiên trì, đôi chân của chị Mai bắt đầu nhúc nhích. Ngày chị tập đứng dậy, ông Khánh nghẹn ngào ôm chầm lấy vợ. Trong mắt ông, cậu bé bán vé số không còn là đứa trẻ nghèo hèn, mà là một thiên thần nhỏ mà cuộc đời gửi đến.

Nhưng chính lúc ấy, ông Khánh biết được một sự thật đau lòng: mẹ của Hòa đang ở giai đoạn cuối của bệnh thận. Tiền thuốc men không đủ, bà chỉ sống nhờ vào nghị lực nhìn con mỗi ngày. Hòa chẳng bao giờ than vãn, chỉ lặng lẽ gánh cả trời nặng trĩu trên vai.

Một đêm mưa, bà mất. Trong tang lễ nghèo nàn, Hòa quỳ trước quan tài, khóc nghẹn:
– “Mẹ ơi, con đã cố gắng rồi… Con còn chưa kịp cho mẹ thấy con mặc áo bác sĩ…”

Ông Khánh lặng người, đứng bên ngoài mà trái tim như bị ai bóp nghẹt. Người đàn ông từng quen với những con số lạnh lùng, giờ đây khóc như một đứa trẻ.

Sau lễ tang, ông Khánh đến bên Hòa, siết chặt đôi vai gầy guộc:
– “Từ nay, cháu sẽ là con của chú. Chú sẽ cho cháu đi học, để cháu thực hiện ước mơ của mình. Và mẹ cháu ở trên trời cũng sẽ yên lòng.”

Cậu bé nghẹn ngào, không nói nên lời, chỉ gục đầu vào vai ông Khánh mà khóc nức nở.

Kể từ đó, gia đình ông Khánh thay đổi hoàn toàn. Vợ ông đi lại được, nụ cười trở lại sau bao năm u ám. Trong nhà, có thêm một cậu con trai nhỏ – không phải máu mủ ruột rà, nhưng là sợi dây gắn kết bằng những giọt nước mắt và lòng nhân ái

Có những cuộc gặp gỡ tưởng chừng vô tình, nhưng lại làm thay đổi cả một đời người. Và đôi khi, phép màu không đến từ đâu xa… mà đến từ chính những tâm hồn trong trẻo, dẫu nghèo khó nhưng giàu tình thương

Có thể bạn quan tâm

Bài đăng phổ biến từ blog này

Đi công tác 1 tuần nên gửi con gái sang nhà ông nội nhưng hôm nào gọi về con cũng bảo sợ. Vừa xong việc tôi lập tức phi về đón ngay, bước vào nhà thì chết đứng khi thấy bố đang nằm trên sofa còn con gái tôi đang…

  Thấy tiếng người cười cười nói nói trong bếp, tôi lao vào xem thì bất ngờ. Tôi lấy chồng khá sớm, khi ấy mới 20 tuổi chưa có công ăn việc làm gì cả. Lấy chồng xong tôi sinh ngay 1 bé gái năm 21 tuổi và ở nhà chăm sóc con, cơm nước cho chồng suốt 3 năm liền. Trong khoảng thời gian ấy, tôi cũng khao khát được đi làm nhưng chồng không cho, anh nói một mình anh có thể gánh vác được kinh tế nên việc của người mẹ, người phụ nữ như tôi là chỉ cần an tâm ở nhà sinh đẻ và nuôi con. Vậy nên khi con lớn được 3 tuổi tôi sinh thêm 1 bé nữa để nuôi một thể. Cái gì cũng có cái giá của nó, trong khi tôi ngập đầu vào bỉm sữa, bếp núc, quần áo lúc nào cũng hôi rình, luộm thuộm thì chồng tôi bảnh bao, nước hoa thơm phức. Vậy nên chán nhau cũng là lẽ thường tình. Khi con lớn lên 5 tuổi cũng là lúc anh có người mới bên ngoài và về đòi ly hôn với tôi. Lúc đó trong người tôi không có một xu dính túi làm lại cuộc đời mới cảm thấy hối hận. Dẫu vậy thương con nhỏ còn bé quá mới chỉ 2 tuổi n...

Chính thức: Tạm biệt Hoàng Hường

  Trước những phát ngôn gây xúc phạm của bà Hoàng Thị Hường, Sở Văn hóa thể thao và du lịch tỉnh Hà Giang vừa có văn bản đề nghị xử lý. Trước đó, nữ doanh nhân cũng từng gây tranh cãi trên mạng xã hội vì có nhiều phát ngôn không chuẩn mực. Mới đây, nữ doanh nhân Hoàng Hường (Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Dược phẩm Hoàng Hường) vừa bị cơ quan chức năng tỉnh Hà Giang đề nghị xem xét, xử lý vì có phát ngôn xúc phạm đến món ăn truyền thống của đồng bào dân tộc. Nữ doanh nhân Hoàng Hường. Cụ thể, vào tháng 2/2023, bà Thào Thị Mua (trú tại xóm Chúng Pả A, xã Phó Cáo, huyện Đồng Văn, Hà Giang) đã làm đơn phản ánh về việc doanh nhân Hoàng Hường lên mạng xã hội livestream nói mèn mén là cám lợn, là món ăn giải nghiệp. Theo phản ánh của bà Mua, trong phiên livestream ngày 6/2/2023 trên Tiktok, bà Hường đã có những lời nói xúc phạm lớn đến nhân phẩm và danh dự những người dân bán hàng và làm dịch vụ hoa cho du khách thuê chụp ảnh tại dốc Thẩm Mã (Hà Giang), gọi họ là “những kẻ ăn xin”. Do đó,...

Bồ đến ngày sinh con trai, tôi rốt ráo báo vợ "Anh phải đi công tác đột xuất 5 ngày" rồi lao vào viện chăm sóc mẹ con cô ấy. Mẹ tròn con vuông, tôi nhẹ cả người, mừng rỡ vì đã có thằng "chống gậy" lúc về già. Sau 5 ngày chăm b/ồ, tôi mới trở về nhà nhưng giật mình thấy cỗ bàn linh đình, nhiều bạn bè, họ hàng bên nhà vợ đang đứng lố nhố trong sân. Vợ tôi làm cỗ gì mà sao không báo tôi?

    Tôi vừa ở bên nhân tình vừa cố gắng giữ trách nhiệm với gia đình. Sau đó, Linh có thai và muốn tôi có trách nhiệm với cô ấy. Tôi cũng không từ chối, nhẫn nại chăm sóc Linh suốt thời gian mang bầu. Tới ngày nhân tình đi đẻ, tôi nói dối với vợ là đi công tác để đến chăm sóc cô ấy.             Tôi biết mình là tên đàn ông tham lam, ích kỷ. Dù tôi đã có vợ con nhưng khi thấy người yêu cũ yếu đuối ngã vào lòng mình, tôi đã đánh mất lý trí. Tôi từng có mối tình sâu đậm với Linh nhưng không có cái kết đẹp, cả hai chia tay trong tiếc nuối. Chúng tôi lần lượt lập gia đình. Tôi lấy vợ và sinh được hai con xinh xắn. Tôi không yêu vợ nhiều như từng yêu Linh, nhưng tôi cũng có tình cảm dành cho vợ. Khi Linh ly hôn chồng rồi quay về tìm tôi, tôi đã mềm lòng trước dáng vẻ yếu đuối của cô ấy một thân một mình nuôi con. Nhưng tôi cũng không muốn ly hôn vợ, cô ấy luôn là người vợ tốt. Tôi dùng dằng giữa hai mối quan hệ. Tôi vừa ở bên nhân tình vừa cố gắng giữ t...

Tôi trót dại nên m:ang th:ai lúc đi học, may mắn chị dâu họ lại hiếm muộn nên nhận con tôi làm con nuôi. 20 năm sau, ngày nó lên xe hoa về nhà chồng có gửi lại tôi 1 phong thư, chỉ với 3 dòng thư mà tôi ch:ết lặ:ng…

  Tôi trót dại nên mang thai lúc đi học, may mắn chị dâu họ lại hiếm muộn nên nhận con tôi làm con nuôi. 20 năm sau, ngày nó lên xe hoa về nhà chồng có gửi lại tôi một phong thư, chỉ với ba dòng thư mà tôi chết lặng… Tôi tên là Hà, năm nay đã 41 tuổi. Nếu ai nhìn vào cuộc sống hiện tại của tôi—một người phụ nữ độc thân, sống một mình trong căn nhà nhỏ cuối ngõ với một tiệm may đầm nhỏ ở thị xã—sẽ không thể hình dung rằng tôi từng trải qua một biến cố lớn đến vậy ở tuổi 17. Năm ấy, tôi đang học lớp 11. Tôi vốn là học sinh giỏi văn, hiền lành, ngoan ngoãn. Gia đình không khá giả nhưng bố mẹ thương tôi lắm. Mọi thứ sẽ vẫn yên bình nếu tôi không dại dột dấn thân vào một cuộc tình vụng trộm với anh Trung—người cùng xã, hơn tôi 5 tuổi, vừa đi nghĩa vụ về. Anh Trung không tệ. Anh từng là ước mơ đầu đời của tôi: cao ráo, có vẻ từng trải, lại ăn nói nhẹ nhàng. Những buổi tối trốn học thêm để gặp nhau, những lời hứa hẹn, tôi tin tất cả. Cho đến ngày tôi phát hiện mình trễ kinh gần 2 tháng. T...

Nhận nuôi đứa cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ, tôi chật vật vì nhà cũng quá nghèo. Một nữ đại gia yêu cầu muốn nhận nuôi cháu tôi với giá 1 tỷ nhưng tôi từ chối. 1 hôm đang ăn cơm thì có người ập đến...

  Nhận nuôi đứa cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ, tôi chật vật vì nhà cũng quá nghèo. Một nữ đại gia yêu cầu muốn nhận nuôi cháu tôi với giá 1 tỷ nhưng tôi từ chối. 1 hôm đang ăn cơm thì có người ập đến… Vợ tôi mới sinh được 2 con đã bỏ nhà đi biệt tăm mấy tháng nay (vợ tôi sinh đôi). Tôi phát hiện vợ tôi đang ở với một người đàn ông ở tỉnh khác. Vợ bỏ đi không có trách nhiệm với con, tôi phải làm gì? – Ảnh minh họa: NGỌC THÀNH Tôi và vợ có giấy đăng ký kết hôn và chưa ra tòa ly hôn. Tôi phải làm gì để vợ tôi phải có trách nhiệm với 2 con còn quá nhỏ? Một bạn đọc gửi câu hỏi tới  Tuổi Trẻ Online . – Luật sư Tào Văn Dũng (Đoàn luật sư TP.HCM) trả lời: Theo quy định tại điểm c, khoản 2, điều 5 Luật Hôn nhân gia đình năm 2014, một trong những hành vi bị cấm là: “Người đang có vợ, có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người khác hoặc chưa có vợ, chưa có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người đang có chồng, có vợ”. Trường hợp của gia đình anh là vợ chồng đã...