Chuyển đến nội dung chính

Con dâu chi 10 tỷ xây nhà báo hiếu bố mẹ chồng. Ngày về nhà mới, vừa cúng xong tôi mở cửa phòng ngủ ra thì s:ố-c ng-ấ-t khi thấy mùi hôi nồ-ng n-ặc bốc lên…

 


Mẹ từng kể nhiều lần là cái đêm mẹ trở dạ sinh tôi, trời mưa gió to như bão.

 Hồi ấy điện đóm trong thôn mới chỉ vài hộ có, mà suốt ngày mất, bố tôi phải mò mẫm trượt chân ngã lên ngã xuống trong đêm mới đón được bà đỡ qua giúp.

Mẹ bị khó sinh nên vật vã đến gần sáng tôi mới chào đời. Đẻ xong mẹ kiệt sức nằm mấy hôm. Bố tôi còn sợ sẽ mất vợ vì khi ấy quá nghèo chẳng có tiền đi viện.

Bẵng đi hơn 30 năm giờ tôi đã khỏe mạnh trưởng thành và có gia đình riêng với 1 đứa con. Mẹ cũng sinh thêm một cậu em trai nữa, kém tôi 10 tuổi. Nó không nghịch ngợm mà ít nói, từ nhỏ đã giống ông cụ non, học rất giỏi khiến bố mẹ tự hào.

Tốt nghiệp cấp 3 xong tôi thi đậu một trường đại học tầm trung, rồi ra trường đi làm kế toán. Cuộc sống gia đình không còn khó khăn như ngày xưa nữa, tôi chỉ muốn lấy chồng rồi sống cuộc đời bình yên thôi. Nhưng người tính không bằng trời tính, dù đã kết hôn gần chục năm thì tôi vẫn mệt mỏi vì chính nhà ngoại của mình.

Từ lúc ra riêng thi thoảng tôi mới về thăm nhà. Cuộc sống ngột ngạt trước đây khiến tôi ám ảnh, nên tôi thích an yên với tổ ấm tự do của mình hơn. Thế nhưng bố mẹ vẫn liên tục nhắn tin gọi điện bảo chúng tôi sang nhà chơi. Lần nào về ăn cơm bố mẹ cũng nhắc chuyện khó đẻ, thậm chí còn bảo chồng tôi phải biết ơn khi mẹ liều lĩnh sinh ra tôi để giờ anh có một cô vợ làm đủ mọi việc trong nhà.Thật sự tôi biết bố mẹ không có ý xấu, nhưng cách họ nói chuyện khiến ai nghe cũng thấy lợn cợn trong lòng. Tôi biết ngày mẹ đẻ mình là kỉ niệm khó quên, nhưng họ cứ nhắc đi nhắc lại với giọng điệu nặng nề khiến tôi sợ hãi, từ năm 17 tuổi đến giờ tôi không dám đón sinh nhật của chính mình nữa.

Chồng tôi là người giỏi giang nên mới cưới mấy năm anh đã có sự nghiệp vững chắc. Mẹ con tôi rất yên tâm khi có chỗ dựa như vậy. Chồng bảo tôi cứ nghỉ việc ở nhà, nhưng tôi không muốn mang tiếng ăn bám nên vẫn đến công sở kiếm chút lương về đóng học cho con.

Khoản tiền hàng tháng chồng đưa tôi rất nhiều nên sau mấy năm tôi cũng tích cóp được kha khá. Đúng lúc chỗ khu nhà bố mẹ tôi bị giải tỏa để mở rộng đường, tôi liền bàn với chồng mua căn nhà trong ngõ giá hơn 1 tỷ cho họ. Một phần coi như báo hiếu, phần khác để bố mẹ có chốn đi ra đi vào.

Được con gái tặng nhà xong bố mẹ tôi vui lắm. Họ chỉ bỏ ra thêm vài trăm triệu để thuê thiết kế lại nội thất, khoản đấy trích từ tiền đền bù nên coi như bố mẹ cũng chẳng tốn kém mấy.

Mua nhà báo hiếu bố mẹ, 7 năm sau tôi ngỡ ngàng khi đọc di chúc của bố- Ảnh 1.
Từ sau vụ mua nhà tự dưng bố mẹ cũng thoải mái với tôi hơn. Ông bà bớt nhắc lại chuyện cũ, cũng tích cực nhận trông cháu hộ vợ chồng tôi mỗi cuối tuần. Mẹ thường xuyên làm đồ ăn ngon gửi sang cho vợ chồng tôi, còn rủ chúng tôi đi du lịch nữa. Tình cảm gia đình cải thiện tốt hơn khiến tinh thần tôi ngày càng ổn định.

7 năm trôi qua yên bình từ ngày bố mẹ có nhà mới. Đùng cái mấy tháng trước bố tôi đột quỵ. Ông đi uống rượu đám cưới về khuya xong 1h đêm dậy đi tắm. May em trai phát hiện kịp nên giờ bố chỉ bị di chứng, may mắn không ảnh hưởng gì đến tính mạng.

Tuy nhiên sau lần suýt chết ấy bố tôi cũng cảm thấy lo lắng. Mới gần 60 thôi nhưng ông đã quyết định lập di chúc, nhỡ có vấn đề gì xảy ra thì nội bộ gia đình đỡ lục đục với nhau.

Bố giữ kín hoàn toàn chuyện viết di chúc, bản thân tôi cũng không hay biết gì. Lâu nay tôi cứ nghĩ nếu bố mẹ già yếu thì kiểu gì cũng chia đôi tài sản cho 2 chị em. Tôi không thiếu thốn gì nên cũng không ham tiền bạc của bố mẹ, nhưng nhà nào mà chả thế, của cải kiếm được một đời đâu thể đem cho hết người ngoài.

Tôi cứ đinh ninh là vậy cho đến hôm qua vô tình đọc được bản di chúc bố giấu trong tủ đựng đĩa. Ông có sở thích sưu tầm đĩa trang trí, đóng hẳn cái tủ gỗ riêng để trưng bày chỗ giữa phòng khách với phòng ăn. Sáng qua mẹ đưa bố đi khám ở viện, thiếu vài loại giấy tờ nên gọi nhờ tôi qua nhà tìm giúp.Mẹ chỉ chỗ để chìa khóa rồi bảo tôi mở cái ngăn nhỏ dưới tủ đĩa ra tìm. Nhặt mấy tờ giấy mẹ dặn ra xong tôi để ý thấy một chiếc túi da to cỡ A4 cất kỹ tận bên dưới. Tò mò mở ra xem, tôi thấy có sổ hộ khẩu, giấy đăng ký kết hôn ố vàng của bố mẹ, sổ lương hưu, và một bản di chúc viết tay của bố.

Tôi ngỡ ngàng khi đọc từng câu từng chữ trong bản di chúc. Nó rất ngắn gọn, không rườm rà vì bố không có nhiều tài sản. Thứ giá trị nhất là căn nhà tôi mua tặng đứng tên bố mẹ, 2 cái sổ tiết kiệm, 6 cây vàng bố mẹ tích cóp cả đời và một lô đất ở quê.

Ông để lại căn nhà và tiền vàng tiết kiệm cho em trai lấy vợ, còn tôi không có phần. Lô đất ở quê thì ông sang tên cho mẹ, riêng con tôi được ông cho 1 sổ tiết kiệm 50 triệu. Tôi lật đi lật lại tờ giấy mà không thấy tên mình. Cảm giác cay đắng tủi hờn trào lên, nhưng tôi vẫn cất gọn cái túi về chỗ cũ và mang giấy tờ lên viện cho mẹ.

Đợi bố khám xong quay về tôi mới hỏi chuyện. Tôi nhắn tin cho chồng tâm sự về tờ di chúc, anh rất kinh ngạc khi biết tôi là con gái mà không có phần nào dù chỉ là một chút. Chưa kể tiền mua ngôi nhà của bố mẹ cũng có chồng tôi đóng góp nữa. Anh chưa bao giờ so đo với nhà vợ, cơ mà tôi chẳng được hưởng gì thì quá vô lý, chồng tôi không chấp nhận chuyện đó được.Anh bảo tôi cứ mạnh dạn hỏi thẳng bố mẹ xem ông bà tính toán kiểu gì. Vợ chồng tôi không tham cái gì của nhà ngoại hết, bởi chúng tôi cũng tự mình có tài sản riêng. Song ít ra cũng có một món trao lại cho con gái làm hình thức, chứ không hề có cái gì thì khác nào tôi là người dưng?

Ngay khi tôi nhắc đến di chúc, bố đã khó chịu hỏi ngược lại rằng tại sao lại lục đồ của bố. Tôi giải thích mình chỉ vô tình nhìn thấy thôi. Và tôi cũng chỉ muốn biết lý do tại sao mình không có phần chứ chẳng đòi bố mẹ cái gì hết.

Miệng bố bị lệch nên cất lời hơi khó khăn. Ông bảo tôi “giàu” hơn em trai nên nghĩ không cần đưa tôi thêm gì nữa. Tôi bức xúc bảo căn nhà này do tôi bỏ tiền ra mua, dù tự nguyện để bố mẹ đứng tên nhưng tôi nghĩ ông bà sẽ để chị em tôi sau này tự chia nhau chứ.

Bố nổi giận với tôi, và câu nói sau đó của ông khiến tôi tổn thương sâu sắc. Ông lại nhắc chuyện ngày xưa mẹ vì đẻ tôi mà suýt chết, mắng tôi rằng phải biết ơn đấng sinh thành đã giúp mình có mặt trên đời chứ không có tư cách yêu cầu bố mẹ làm gì cả. Bố mẹ coi việc tôi mua nhà cho họ là đương nhiên, đó là trách nhiệm của tôi, là nghĩa vụ báo hiếu của tôi chứ không phải cái cớ để bắt họ cho tài sản. Hơn nữa bố cũng để lại một khoản tiền cho cháu ngoại rồi, thế nên ông nghĩ vậy là đủ.Tôi nghẹn ngào với những gì bố mẹ nói ra. Họ còn bảo “con gái lấy chồng như bát nước đổ đi”, không trông cậy được gì mà cứ phải cho thêm đủ thứ. Bố mẹ tin là chồng tôi sẽ được hưởng tài sản bên nội, nên phần bên ngoại của tôi cho em trai cũng được, để sau này nó là người duy nhất giữ hương hỏa cho gia đình tổ tiên.

Càng lúc tôi càng thấy tâm trí mình trống rỗng. Tôi đứng dậy bỏ về, trong đầu chỉ muốn trốn đến một nơi chẳng có ai. Tôi có quyền trách móc bố mẹ vì bản di chúc đó hay không?…

Có thể bạn quan tâm

Bài đăng phổ biến từ blog này

Đi công tác 1 tuần nên gửi con gái sang nhà ông nội nhưng hôm nào gọi về con cũng bảo sợ. Vừa xong việc tôi lập tức phi về đón ngay, bước vào nhà thì chết đứng khi thấy bố đang nằm trên sofa còn con gái tôi đang…

  Thấy tiếng người cười cười nói nói trong bếp, tôi lao vào xem thì bất ngờ. Tôi lấy chồng khá sớm, khi ấy mới 20 tuổi chưa có công ăn việc làm gì cả. Lấy chồng xong tôi sinh ngay 1 bé gái năm 21 tuổi và ở nhà chăm sóc con, cơm nước cho chồng suốt 3 năm liền. Trong khoảng thời gian ấy, tôi cũng khao khát được đi làm nhưng chồng không cho, anh nói một mình anh có thể gánh vác được kinh tế nên việc của người mẹ, người phụ nữ như tôi là chỉ cần an tâm ở nhà sinh đẻ và nuôi con. Vậy nên khi con lớn được 3 tuổi tôi sinh thêm 1 bé nữa để nuôi một thể. Cái gì cũng có cái giá của nó, trong khi tôi ngập đầu vào bỉm sữa, bếp núc, quần áo lúc nào cũng hôi rình, luộm thuộm thì chồng tôi bảnh bao, nước hoa thơm phức. Vậy nên chán nhau cũng là lẽ thường tình. Khi con lớn lên 5 tuổi cũng là lúc anh có người mới bên ngoài và về đòi ly hôn với tôi. Lúc đó trong người tôi không có một xu dính túi làm lại cuộc đời mới cảm thấy hối hận. Dẫu vậy thương con nhỏ còn bé quá mới chỉ 2 tuổi n...

Chính thức: Tạm biệt Hoàng Hường

  Trước những phát ngôn gây xúc phạm của bà Hoàng Thị Hường, Sở Văn hóa thể thao và du lịch tỉnh Hà Giang vừa có văn bản đề nghị xử lý. Trước đó, nữ doanh nhân cũng từng gây tranh cãi trên mạng xã hội vì có nhiều phát ngôn không chuẩn mực. Mới đây, nữ doanh nhân Hoàng Hường (Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Dược phẩm Hoàng Hường) vừa bị cơ quan chức năng tỉnh Hà Giang đề nghị xem xét, xử lý vì có phát ngôn xúc phạm đến món ăn truyền thống của đồng bào dân tộc. Nữ doanh nhân Hoàng Hường. Cụ thể, vào tháng 2/2023, bà Thào Thị Mua (trú tại xóm Chúng Pả A, xã Phó Cáo, huyện Đồng Văn, Hà Giang) đã làm đơn phản ánh về việc doanh nhân Hoàng Hường lên mạng xã hội livestream nói mèn mén là cám lợn, là món ăn giải nghiệp. Theo phản ánh của bà Mua, trong phiên livestream ngày 6/2/2023 trên Tiktok, bà Hường đã có những lời nói xúc phạm lớn đến nhân phẩm và danh dự những người dân bán hàng và làm dịch vụ hoa cho du khách thuê chụp ảnh tại dốc Thẩm Mã (Hà Giang), gọi họ là “những kẻ ăn xin”. Do đó,...

Bồ đến ngày sinh con trai, tôi rốt ráo báo vợ "Anh phải đi công tác đột xuất 5 ngày" rồi lao vào viện chăm sóc mẹ con cô ấy. Mẹ tròn con vuông, tôi nhẹ cả người, mừng rỡ vì đã có thằng "chống gậy" lúc về già. Sau 5 ngày chăm b/ồ, tôi mới trở về nhà nhưng giật mình thấy cỗ bàn linh đình, nhiều bạn bè, họ hàng bên nhà vợ đang đứng lố nhố trong sân. Vợ tôi làm cỗ gì mà sao không báo tôi?

    Tôi vừa ở bên nhân tình vừa cố gắng giữ trách nhiệm với gia đình. Sau đó, Linh có thai và muốn tôi có trách nhiệm với cô ấy. Tôi cũng không từ chối, nhẫn nại chăm sóc Linh suốt thời gian mang bầu. Tới ngày nhân tình đi đẻ, tôi nói dối với vợ là đi công tác để đến chăm sóc cô ấy.             Tôi biết mình là tên đàn ông tham lam, ích kỷ. Dù tôi đã có vợ con nhưng khi thấy người yêu cũ yếu đuối ngã vào lòng mình, tôi đã đánh mất lý trí. Tôi từng có mối tình sâu đậm với Linh nhưng không có cái kết đẹp, cả hai chia tay trong tiếc nuối. Chúng tôi lần lượt lập gia đình. Tôi lấy vợ và sinh được hai con xinh xắn. Tôi không yêu vợ nhiều như từng yêu Linh, nhưng tôi cũng có tình cảm dành cho vợ. Khi Linh ly hôn chồng rồi quay về tìm tôi, tôi đã mềm lòng trước dáng vẻ yếu đuối của cô ấy một thân một mình nuôi con. Nhưng tôi cũng không muốn ly hôn vợ, cô ấy luôn là người vợ tốt. Tôi dùng dằng giữa hai mối quan hệ. Tôi vừa ở bên nhân tình vừa cố gắng giữ t...

Tôi trót dại nên m:ang th:ai lúc đi học, may mắn chị dâu họ lại hiếm muộn nên nhận con tôi làm con nuôi. 20 năm sau, ngày nó lên xe hoa về nhà chồng có gửi lại tôi 1 phong thư, chỉ với 3 dòng thư mà tôi ch:ết lặ:ng…

  Tôi trót dại nên mang thai lúc đi học, may mắn chị dâu họ lại hiếm muộn nên nhận con tôi làm con nuôi. 20 năm sau, ngày nó lên xe hoa về nhà chồng có gửi lại tôi một phong thư, chỉ với ba dòng thư mà tôi chết lặng… Tôi tên là Hà, năm nay đã 41 tuổi. Nếu ai nhìn vào cuộc sống hiện tại của tôi—một người phụ nữ độc thân, sống một mình trong căn nhà nhỏ cuối ngõ với một tiệm may đầm nhỏ ở thị xã—sẽ không thể hình dung rằng tôi từng trải qua một biến cố lớn đến vậy ở tuổi 17. Năm ấy, tôi đang học lớp 11. Tôi vốn là học sinh giỏi văn, hiền lành, ngoan ngoãn. Gia đình không khá giả nhưng bố mẹ thương tôi lắm. Mọi thứ sẽ vẫn yên bình nếu tôi không dại dột dấn thân vào một cuộc tình vụng trộm với anh Trung—người cùng xã, hơn tôi 5 tuổi, vừa đi nghĩa vụ về. Anh Trung không tệ. Anh từng là ước mơ đầu đời của tôi: cao ráo, có vẻ từng trải, lại ăn nói nhẹ nhàng. Những buổi tối trốn học thêm để gặp nhau, những lời hứa hẹn, tôi tin tất cả. Cho đến ngày tôi phát hiện mình trễ kinh gần 2 tháng. T...

Nhận nuôi đứa cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ, tôi chật vật vì nhà cũng quá nghèo. Một nữ đại gia yêu cầu muốn nhận nuôi cháu tôi với giá 1 tỷ nhưng tôi từ chối. 1 hôm đang ăn cơm thì có người ập đến...

  Nhận nuôi đứa cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ, tôi chật vật vì nhà cũng quá nghèo. Một nữ đại gia yêu cầu muốn nhận nuôi cháu tôi với giá 1 tỷ nhưng tôi từ chối. 1 hôm đang ăn cơm thì có người ập đến… Vợ tôi mới sinh được 2 con đã bỏ nhà đi biệt tăm mấy tháng nay (vợ tôi sinh đôi). Tôi phát hiện vợ tôi đang ở với một người đàn ông ở tỉnh khác. Vợ bỏ đi không có trách nhiệm với con, tôi phải làm gì? – Ảnh minh họa: NGỌC THÀNH Tôi và vợ có giấy đăng ký kết hôn và chưa ra tòa ly hôn. Tôi phải làm gì để vợ tôi phải có trách nhiệm với 2 con còn quá nhỏ? Một bạn đọc gửi câu hỏi tới  Tuổi Trẻ Online . – Luật sư Tào Văn Dũng (Đoàn luật sư TP.HCM) trả lời: Theo quy định tại điểm c, khoản 2, điều 5 Luật Hôn nhân gia đình năm 2014, một trong những hành vi bị cấm là: “Người đang có vợ, có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người khác hoặc chưa có vợ, chưa có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người đang có chồng, có vợ”. Trường hợp của gia đình anh là vợ chồng đã...