Chuyển đến nội dung chính

Nữ cảnh sát bị UT lên nhầm chuyến xe ngày giáp Tết: Hành động của anh phụ xe khiến triệu CDM phải rơi nước mắt

 

Mặc dù lên nhầm chuyến xe về quê ăn Tết nhưng câu chuyện đã mang lại một niềm vui nhỏ ngày cuối năm cho nữ cảnh sát Bùi Thị Hà Thu.

Theo bài đăng trên báo Dân Việt, khi chị Thu lên xe, phụ xe đã quan tâm hỏi han tình hình cẩn thận. Trong khi chị đang còn áy náy vì lên nhầm chuyến để phụ xe phải cõng vất vả thì lúc trả tiền vé xe người này nhất định không lấy. Câu chuyện xúc động lên nhầm xe của nữ cảnh sát bị bệnh hiểm nghèo

Chia sẻ với PV báo Dân Việt, chị Bùi Thị Hà Thu, 33 tuổi, ở tỉnh Sơn La, đã chia sẻ câu chuyện đầy xúc động của mình vào những ngày cuối năm này.

Chị Bùi Thị Hà Thu đang bị ung thư giai đoạn cuối di căn phổi, xương, não. Mới đây, chị đã đặt xe từ Hà Nội về Sơn La sau khi đi bệnh viện truyền đợt hóa chất thứ 83 và cũng là đợt hoá chất cuối cùng của năm 2024.

“Nhà mình cách bệnh viện tận 300km, chân thì bị liệt không đi lại được nên mỗi lần trước khi đi đều phải đặt chỗ trước với các yêu cầu như nằm ghế hàng đầu tiên, rồi mang cả bình ôxy lên xe để thở. Bến xe ngày giáp Tết khá đông, mẹ mình đưa ra bến xe, cõng lên xe nằm yên vị rồi mẹ về. Thế nào xe đang đi ra cổng bến thì mình mới phát hiện lên nhầm xe”, chị Thu kể lại.

Chị Thu lên nhầm xe và được phụ xe cõng về đúng chuyến. Ảnh: NVCCSau đó chị Thu đã gọi cho hãng xe chị đặt để thông báo lên nhầm nhưng chân bị liệt không đi lại được nên không biết làm thế nào. Phụ xe đã bảo chị nói tài xế dừng lại và lập tức “phi đến như cơn gió” cho chị lên lưng đưa về đúng chuyến xe, vừa cõng vừa cầm bình oxy vừa thở bở hơi tai.

Khi lên xe, người này đã quan tâm hỏi han tình hình của chị Thu. Trong khi chị đang còn áy náy vì lên nhầm chuyến để phụ xe phải cõng vất vả thì lúc trả tiền vé xe người này nhất định không lấy.

“Anh ấy bảo mình giữ mà chữa bệnh, lần khác anh ấy lấy sau. Mình thực sự cảm động và thấy ấm lòng vào dịp cuối năm. Giữa trời đông giá rét nhưng tình người Việt Nam chưa bao giờ thôi ấm nóng”, chị Thu bày tỏ.

Câu chuyện của chị Thu sau khi được chia sẻ đã nhận được hàng nghìn lượt bình luận và yêu thích. Chính chị Thu cũng không ngờ “câu chuyện nhỏ xíu của mình lại có sức lan toả lớn như vậy”.

Không dừng lại ở đó, sau khi đọc tâm sự của chị Thu, chủ nhà xe này đã quyết định tặng vé xe miễn phí trọn đời cho chị. Ngay cả phụ xe cũng dặn chị khi nào đi tiếp thì nhắn anh để đưa ra tận cổng bệnh viện.

“Cảm ơn những lời động viên, lời chúc của mọi người đã giúp mình có thêm động lực vượt qua khó khăn trong cuộc sống”, chị Thu thổ lộ.

Chị Thu được về nhà ăn Tết sau đợt truyền đợt hóa chất thứ 83. Ảnh: NVCC

Nữ cảnh sát xinh đẹp và tin “sét đánh” ở tuổi 27

Chị Bùi Thị Hà Thu sinh ra và lớn lên Nho Quan, Ninh Bình. Sau đó, chị tốt nghiệp Trường Trung cấp An ninh nhân dân và bắt đầu công tác tại Công an huyện Mai Sơn từ năm 2012. Chị kết hôn cùng anh Đặng Trung Nghĩa vào tháng 3/2017. Khi sinh hạ con trai đầu lòng được gần 10 tháng, chị thường xuyên đau nhói ngực. Dấu hiệu mỗi lúc một tăng dần nên chị cùng chồng xuống Hà Nội kiểm tra sức khỏe. Kết quả, chị có khối u lớn ác tính ở ngực vào năm chị mới 27 tuổi.

Chị Thu công tác tại Công an huyện Mai Sơn từ năm 2012. Ảnh: NVCC

Biết tin bị mắc bệnh, chị Thu đã vô cùng đau khổ, khóc rất nhiều khi tuổi đời còn quá trẻ và con trai còn nhỏ. Tuy nhiên, sau đó chị đã sốc lại tinh thần, chấp nhận số phận, không đặt mục tiêu hay hy vọng gì nhiều mà cố gắng sống lạc quan, vui vẻ và tích cực mỗi ngày.

Chị đã quyết định điều trị bệnh tại Bệnh viện 198 – Bộ Công An. Đều đặn cứ 3 tuần 1 lần, chị lại đến bệnh viện điều trị. Tính đến thời điểm hiện tại, sau hơn 5 năm điều trị, chị đã trải qua rất nhiều lần truyền hóa chất, xạ gammar knife khối u não và xạ trị khối u vú cùng vô số hoá chất khô, thuốc kháng sinh đi vào cơ thể. Những lần ấy đều có mẹ đồng hành cùng chị.

“Khi biết tin mình bị bệnh, mẹ suy sụp và khóc rất nhiều. Nhưng vì con nên mẹ phải nuốt nước mắt vào trong để đồng hành và chăm sóc mình. Hành trình 5 năm điều trị liên tục của mình đã lấy đi bao nhiêu nước mắt của mẹ và trả lại cho mẹ là những vết nhăn trên khoé mắt và mái đầu điểm bạc. Những nỗi đau trong lòng mà mẹ phải âm thầm chịu đựng không thể diễn tả bằng lời. Ngày xưa còn bé mẹ cõng, chăm sóc mình. Bây giờ khi đôi chân không còn khả năng đi lại, mẹ vẫn là người cõng, chăm sóc mình mỗi lần đi viện. Thi thoảng lại thấy mẹ lén lau nước mà tim mình đau nhói”, chị Thu tâm sự.

Mẹ là người đồng hành cùng chị Thu suốt 5 năm qua. Ảnh: NVCC

Còn với con trai, chị Thu cũng ngậm ngùi thương con khi mẹ bị ung thư lúc con còn chưa cai sữa. “Sức khoẻ khi đó rất kém, tiên lượng xấu không còn nhiều thời gian, mình đã chuẩn bị sẵn tinh thần, đi chụp ảnh gia đình, tổ chức sinh nhật sớm cho con, thậm chí còn chụp trước ảnh để làm ảnh thờ. Không muốn con mồ côi khi còn quá nhỏ, mình đã cố gắng chiến đấu với căn bệnh, mong cho con lớn hơn chút để có ký ức về mẹ.

Con trai chị Thu chuẩn bị vào lớp 1 và chị vui mừng khi con đã có kỷ niệm đẹp với mẹ. Ảnh: NVCC

Sức khoẻ hiện tại đã yếu đi nhiều, ngoài di căn phổi và não thì mình mới bị di căn sang xương, chân cũng liệt không thể đi lại được bình thường nữa. Không biết còn được bao lâu, nhưng quan trọng là mình vẫn còn sống, và con vẫn có mẹ… Có con là niềm hạnh phúc và chính là động lực lớn nhất giúp mình có sức mạnh vượt qua tất cả. Dù có trong hoàn cảnh nào mình vẫn luôn khao khát được sống dù là sống chung với bệnh tật, chưa 1 ngày khoẻ mạnh nhưng mình chưa bao giờ có ý nghĩ từ bỏ cuộc sống và luôn cố gắng hết mình.

Mình biết thời gian mình ở bên con không còn nhiều nữa, dù mình có cố gắng đến đâu cũng sẽ không thể đồng hành cùng con chặng đường sau này. Chỉ mong con dù không có mẹ bên cạnh vẫn luôn mạnh mẽ, mạnh mẽ như cái cách mẹ đã chiến đấu để được ở bên con”, chị Thu rưng rưng chia sẻ.
Gia đình nhỏ của chị Thu. Ảnh: NVCC

Dịp Tết cũng là lúc nhiều bệnh nhân ung thư mong mỏi về quê đoàn tụ cùng gia đình sau thời gian dài chữa trị. Mới đây, tại bệnh viện K cơ sở Tam Hiệp (Thanh Trì, Hà nội), hơn 200 người bệnh ung thư cùng quây quần bên mâm cơm tất niên ấm cúng tại căng tin. Báo Thanh niên cũng đăng tải bài viết với nội dung như sau:

“Với truyền thống của người Việt, bữa cơm tất niên luôn là những giây phút quây quần của mỗi gia đình khi cùng đón chờ năm mới. Những người xa quê lại càng mong muốn đoàn tụ, sum họp cùng người thân.

Với người bệnh ung thư, những giờ phút ấy càng đặc biệt hơn, và chúng tôi muốn dành những tình cảm ấm áp gửi đến người bệnh, mong người bệnh ngay cả khi xa nhà, vẫn có được những tình cảm ấm áp”, tiến sĩ – bác sĩ Đỗ Anh Tú, Phó giám đốc Bệnh viện K, phụ trách cơ sở Tam Hiệp, bày tỏ.
Bữa cơm tất niên ấm áp của các bệnh nhân tại Bệnh viện K Tân Triều (ẢNH: NAM SƠN)

Xuất phát từ mong muốn đó, tối 13.1 (14 tháng chạp), tại cơ sở Tam Hiệp, Bệnh viện K tổ chức chương trình “Tết yêu thương – cơm sum vầy” với hơn 200 người bệnh quây quần bên mâm cơm tất niên, ngay tại căng tin của bệnh viện.

Bác sĩ Tú mong muốn, qua bữa cơm tất niên thân mật, đầm ấm này, tất cả người bệnh cảm nhận được sự chia sẻ của bệnh viện, của bác sĩ, điều dưỡng và nhà tài trợ, như tình cảm của những người thân trong gia đình dành cho nhau.

“Chúng tôi biết, mong muốn lớn nhất của người thầy thuốc là người bệnh được điều trị ổn định, giữ tinh thần lạc quan. Chúng tôi tin tưởng, yên tâm vì y học tiến bộ và đặc biệt là luôn có sự quan tâm của cán bộ y tế ở Bệnh viện K”, ông Phạm Văn H., bệnh nhân ung thư đang trong đợt xạ trị, chân thành chia sẻ.

Một nữ bệnh nhân cho hay, không chỉ cá nhân chị, mà tất cả bệnh nhân đều rất xúc động vì chương trình hết sức ý nghĩa này của bệnh viện. “Hàng ngày chúng tôi được miễn phí cơm ăn và nước uống, tiết kiệm được nhiều hơn để lo thuốc thang, từ đó càng yên tâm, cố gắng điều trị”, nữ bệnh nhân chia sẻ.

Thông tin thêm, bác sĩ Tú cho biết, với các bệnh nhân không đủ sức khỏe để tham dự bữa cơm tất niên tại căng tin, đại diện bệnh viện tới từng giường bệnh thăm hỏi, trao những phần cơm đặc biệt tới từng người.

Trong 2 tuần trước tết Nguyên đán Ất Tỵ, bệnh viện và các nhà tài trợ sẽ tổ chức các chuyến xe yêu thương đưa người bệnh về quê ăn tết.

Theo bác sĩ Tú, là tuyến cuối về ung bướu, Bệnh viện K tiếp nhận các bệnh nhân từ các tỉnh, thành. Tết này, chuyến xe yêu thương sẽ đưa khoảng hơn 1.000 bệnh nhân và người nhà về tận quê ăn tết cùng gia đình. Trong đó, có các bệnh nhân quê tận Đắk Nông, Đắk Lắk, hoặc các tỉnh vùng núi phía bắc xa xôi.

Có những chuyến xe, tuyến đường chỉ 5 – 7 hành khách là bệnh nhân và người nhà, nhưng bệnh viện vẫn đảm bảo sắp xếp phù hợp để mỗi người bệnh được về quê ăn tết thuận lợi nhất, thay vì phải đi từ bến xe đông đúc.

Anh Dũng, một thành viên của đơn vị tài trợ, không giấu nổi những giọt nước mắt ngân ngấn khi thấy người bệnh xúc động, quây quần thưởng thức bữa cơm sum vầy mang hương vị của ngày tết cổ truyền với bánh chưng xanh quện nhân đỗ, những chiếc nem giòn thơm, hay đĩa giò nạc xếp ngay ngắn bên bát canh măng.

“Bữa cơm tất niên giản dị cũng là tình cảm, là tấm lòng, là sự chung tay của cả bệnh viện cùng các nhà hảo tâm mong gửi tới các bệnh nhân. Chúng tôi gửi gắm sự chân thành, chỉ với mong mỏi, mỗi người bệnh thêm nghị lực chiến thắng bệnh tật, đón thêm thật nhiều mùa xuân”.

Có thể bạn quan tâm

Bài đăng phổ biến từ blog này

Đi công tác 1 tuần nên gửi con gái sang nhà ông nội nhưng hôm nào gọi về con cũng bảo sợ. Vừa xong việc tôi lập tức phi về đón ngay, bước vào nhà thì chết đứng khi thấy bố đang nằm trên sofa còn con gái tôi đang…

  Thấy tiếng người cười cười nói nói trong bếp, tôi lao vào xem thì bất ngờ. Tôi lấy chồng khá sớm, khi ấy mới 20 tuổi chưa có công ăn việc làm gì cả. Lấy chồng xong tôi sinh ngay 1 bé gái năm 21 tuổi và ở nhà chăm sóc con, cơm nước cho chồng suốt 3 năm liền. Trong khoảng thời gian ấy, tôi cũng khao khát được đi làm nhưng chồng không cho, anh nói một mình anh có thể gánh vác được kinh tế nên việc của người mẹ, người phụ nữ như tôi là chỉ cần an tâm ở nhà sinh đẻ và nuôi con. Vậy nên khi con lớn được 3 tuổi tôi sinh thêm 1 bé nữa để nuôi một thể. Cái gì cũng có cái giá của nó, trong khi tôi ngập đầu vào bỉm sữa, bếp núc, quần áo lúc nào cũng hôi rình, luộm thuộm thì chồng tôi bảnh bao, nước hoa thơm phức. Vậy nên chán nhau cũng là lẽ thường tình. Khi con lớn lên 5 tuổi cũng là lúc anh có người mới bên ngoài và về đòi ly hôn với tôi. Lúc đó trong người tôi không có một xu dính túi làm lại cuộc đời mới cảm thấy hối hận. Dẫu vậy thương con nhỏ còn bé quá mới chỉ 2 tuổi n...

Chính thức: Tạm biệt Hoàng Hường

  Trước những phát ngôn gây xúc phạm của bà Hoàng Thị Hường, Sở Văn hóa thể thao và du lịch tỉnh Hà Giang vừa có văn bản đề nghị xử lý. Trước đó, nữ doanh nhân cũng từng gây tranh cãi trên mạng xã hội vì có nhiều phát ngôn không chuẩn mực. Mới đây, nữ doanh nhân Hoàng Hường (Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Dược phẩm Hoàng Hường) vừa bị cơ quan chức năng tỉnh Hà Giang đề nghị xem xét, xử lý vì có phát ngôn xúc phạm đến món ăn truyền thống của đồng bào dân tộc. Nữ doanh nhân Hoàng Hường. Cụ thể, vào tháng 2/2023, bà Thào Thị Mua (trú tại xóm Chúng Pả A, xã Phó Cáo, huyện Đồng Văn, Hà Giang) đã làm đơn phản ánh về việc doanh nhân Hoàng Hường lên mạng xã hội livestream nói mèn mén là cám lợn, là món ăn giải nghiệp. Theo phản ánh của bà Mua, trong phiên livestream ngày 6/2/2023 trên Tiktok, bà Hường đã có những lời nói xúc phạm lớn đến nhân phẩm và danh dự những người dân bán hàng và làm dịch vụ hoa cho du khách thuê chụp ảnh tại dốc Thẩm Mã (Hà Giang), gọi họ là “những kẻ ăn xin”. Do đó,...

Bồ đến ngày sinh con trai, tôi rốt ráo báo vợ "Anh phải đi công tác đột xuất 5 ngày" rồi lao vào viện chăm sóc mẹ con cô ấy. Mẹ tròn con vuông, tôi nhẹ cả người, mừng rỡ vì đã có thằng "chống gậy" lúc về già. Sau 5 ngày chăm b/ồ, tôi mới trở về nhà nhưng giật mình thấy cỗ bàn linh đình, nhiều bạn bè, họ hàng bên nhà vợ đang đứng lố nhố trong sân. Vợ tôi làm cỗ gì mà sao không báo tôi?

    Tôi vừa ở bên nhân tình vừa cố gắng giữ trách nhiệm với gia đình. Sau đó, Linh có thai và muốn tôi có trách nhiệm với cô ấy. Tôi cũng không từ chối, nhẫn nại chăm sóc Linh suốt thời gian mang bầu. Tới ngày nhân tình đi đẻ, tôi nói dối với vợ là đi công tác để đến chăm sóc cô ấy.             Tôi biết mình là tên đàn ông tham lam, ích kỷ. Dù tôi đã có vợ con nhưng khi thấy người yêu cũ yếu đuối ngã vào lòng mình, tôi đã đánh mất lý trí. Tôi từng có mối tình sâu đậm với Linh nhưng không có cái kết đẹp, cả hai chia tay trong tiếc nuối. Chúng tôi lần lượt lập gia đình. Tôi lấy vợ và sinh được hai con xinh xắn. Tôi không yêu vợ nhiều như từng yêu Linh, nhưng tôi cũng có tình cảm dành cho vợ. Khi Linh ly hôn chồng rồi quay về tìm tôi, tôi đã mềm lòng trước dáng vẻ yếu đuối của cô ấy một thân một mình nuôi con. Nhưng tôi cũng không muốn ly hôn vợ, cô ấy luôn là người vợ tốt. Tôi dùng dằng giữa hai mối quan hệ. Tôi vừa ở bên nhân tình vừa cố gắng giữ t...

Tôi trót dại nên m:ang th:ai lúc đi học, may mắn chị dâu họ lại hiếm muộn nên nhận con tôi làm con nuôi. 20 năm sau, ngày nó lên xe hoa về nhà chồng có gửi lại tôi 1 phong thư, chỉ với 3 dòng thư mà tôi ch:ết lặ:ng…

  Tôi trót dại nên mang thai lúc đi học, may mắn chị dâu họ lại hiếm muộn nên nhận con tôi làm con nuôi. 20 năm sau, ngày nó lên xe hoa về nhà chồng có gửi lại tôi một phong thư, chỉ với ba dòng thư mà tôi chết lặng… Tôi tên là Hà, năm nay đã 41 tuổi. Nếu ai nhìn vào cuộc sống hiện tại của tôi—một người phụ nữ độc thân, sống một mình trong căn nhà nhỏ cuối ngõ với một tiệm may đầm nhỏ ở thị xã—sẽ không thể hình dung rằng tôi từng trải qua một biến cố lớn đến vậy ở tuổi 17. Năm ấy, tôi đang học lớp 11. Tôi vốn là học sinh giỏi văn, hiền lành, ngoan ngoãn. Gia đình không khá giả nhưng bố mẹ thương tôi lắm. Mọi thứ sẽ vẫn yên bình nếu tôi không dại dột dấn thân vào một cuộc tình vụng trộm với anh Trung—người cùng xã, hơn tôi 5 tuổi, vừa đi nghĩa vụ về. Anh Trung không tệ. Anh từng là ước mơ đầu đời của tôi: cao ráo, có vẻ từng trải, lại ăn nói nhẹ nhàng. Những buổi tối trốn học thêm để gặp nhau, những lời hứa hẹn, tôi tin tất cả. Cho đến ngày tôi phát hiện mình trễ kinh gần 2 tháng. T...

Nhận nuôi đứa cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ, tôi chật vật vì nhà cũng quá nghèo. Một nữ đại gia yêu cầu muốn nhận nuôi cháu tôi với giá 1 tỷ nhưng tôi từ chối. 1 hôm đang ăn cơm thì có người ập đến...

  Nhận nuôi đứa cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ, tôi chật vật vì nhà cũng quá nghèo. Một nữ đại gia yêu cầu muốn nhận nuôi cháu tôi với giá 1 tỷ nhưng tôi từ chối. 1 hôm đang ăn cơm thì có người ập đến… Vợ tôi mới sinh được 2 con đã bỏ nhà đi biệt tăm mấy tháng nay (vợ tôi sinh đôi). Tôi phát hiện vợ tôi đang ở với một người đàn ông ở tỉnh khác. Vợ bỏ đi không có trách nhiệm với con, tôi phải làm gì? – Ảnh minh họa: NGỌC THÀNH Tôi và vợ có giấy đăng ký kết hôn và chưa ra tòa ly hôn. Tôi phải làm gì để vợ tôi phải có trách nhiệm với 2 con còn quá nhỏ? Một bạn đọc gửi câu hỏi tới  Tuổi Trẻ Online . – Luật sư Tào Văn Dũng (Đoàn luật sư TP.HCM) trả lời: Theo quy định tại điểm c, khoản 2, điều 5 Luật Hôn nhân gia đình năm 2014, một trong những hành vi bị cấm là: “Người đang có vợ, có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người khác hoặc chưa có vợ, chưa có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người đang có chồng, có vợ”. Trường hợp của gia đình anh là vợ chồng đã...