Chuyển đến nội dung chính

Mẹ đẻ tôi vừa vẫy tay lên xe về quê, mẹ chồng vội sai giúp việc lau nhà, thay ngay vỏ ga gối vì sợ bẩn

 Ngày hôm ấy, nhà tôi tiếp đón thông gia – bố mẹ ruột tôi. Họ từ quê lên, tay xách nách mang quà quê: mớ rau, gà mái, cân gạo nếp. Họ vốn giản dị, chỉ mong con gái sống hạnh phúc bên chồng. Tôi rưng rưng khi thấy bố mẹ vừa bước vào đã rụt rè vì sợ làm phiền.Mẹ chồng tôi – bà Lan – thì khác. Bà vốn quen nhà cao cửa rộng, ánh mắt soi xét từ đầu đến chân bố mẹ tôi. Suốt bữa ăn, bà cười xã giao, nhưng giọng điệu đầy mỉa mai:




— “Quà quê thế này ăn sao hết, lại mang phiền phức. Thôi thì để con giúp việc xử lý.”

Tôi ngồi đó, tim đau như dao cắt, nhưng cố giữ thể diện cho bố mẹ.Bố mẹ tôi vừa bước ra khỏi cổng, chưa kịp đi xa, bà Lan đã gọi người giúp việc:

— “Lau lại toàn bộ sàn nhà. Quê mùa, đi dép dính đất bẩn cả nền rồi. Không chịu nổi.”

Câu nói ấy như nhát dao chí mạng. Tôi lặng người, trong tai chỉ còn văng vẳng chữ “bẩn” mà bà vừa thốt ra để chỉ bố mẹ mình.

Mẹ tôi – người cả đời lam lũ – vừa ngồi ghé qua bộ ghế phòng khách, để lại dấu dép lấm bụi. Bố tôi – người nắng gió ngoài đồng – vừa đặt giỏ quà xuống nền. Vậy mà, với mẹ chồng, tất cả chỉ là “bẩn”.

Tôi cắn chặt môi, cố ngăn nước mắt. Trong lòng, một điều gì đó vỡ vụn.

Đêm ấy, tôi thức trắng. Cả quãng thời gian làm dâu ùa về: bà Lan chưa bao giờ coi tôi là người nhà, càng chưa bao giờ kính trọng bố mẹ tôi. Bà luôn khinh khỉnh:

— “Con trai tôi học hành đàng hoàng, lấy vợ quê là phúc cho nó.Còn tôi, nhẫn nhịn, hi sinh, mong một ngày bà sẽ đổi thay. Nhưng sự việc hôm nay là giọt nước tràn ly. Bố mẹ tôi không đáng bị khinh miệt như thế.

Tôi ngồi vào bàn, run run viết lá đơn ly hôn. Mỗi nét bút như khắc lên tim tôi, nhưng cũng mang lại một sự giải thoát kỳ lạ. Tôi không thể sống trong căn nhà mà tình người bị coi rẻ hơn sàn gạch.

Sáng, tôi đặt lá đơn ngay ngắn trên bàn. Bà Lan vừa bước vào phòng khách, tôi bình thản nói:

— “Mẹ, con đã viết đơn ly hôn. Con trai mẹ sẽ sớm được tự do.”

Bà giật mình, gằn giọng:— “Cô điên à? Chuyện bé tí mà đòi ly hôn? Nhà tôi không chứa loại đàn bà vô ơn.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt bà, lần đầu tiên dám nói hết nỗi lòng:
— “Mẹ có thể khinh con, nhưng không ai có quyền gọi bố mẹ con là bẩn. Người mẹ mang dép dính đất đó đã lội ruộng nuôi con khôn lớn. Người cha tay sần sùi ấy đã gánh gạo nuôi con ăn học. Nếu mẹ thấy bẩn, thì chính con trai mẹ cũng được sinh ra từ ‘bẩn’ đó mà trưởng thành.”

Bà Lan cứng họng, mặt đỏ bừng, run lên vì tức. Cả đời bà quen kẻ dưới phải cúi đầu, nay bị con dâu nói thẳng, bà tức đến tím mặt.

Người chồng đứng giữa

Chồng tôi – Tuấn – nghe tin vội chạy về. Anh nhìn lá đơn, ngỡ ngàng:
— “Em… em định thật sao? Chỉ vì mẹ lỡ lời thôi mà.”

Tôi bật cười chua chát:— “Anh gọi đó là lỡ lời ư? Bao năm nay em nhẫn nhịn. Nhưng khi bố mẹ em – người anh gọi là thông gia – vừa rời đi, mẹ anh sai lau nhà vì ‘bẩn’. Anh thử nghĩ, nếu một ngày nào đó người ta nói bố mẹ anh bẩn, anh có chịu nổi không?”

Tuấn im lặng, mặt cúi gằm. Lần đầu tiên anh phải đối diện với sự thật: vợ anh đã chịu đựng quá nhiều.

Cuối cùng, tôi nộp đơn. Tòa xử nhanh chóng vì cả hai chưa có con chung. Tôi dọn ra ngoài, thuê một căn phòng nhỏ. Dù khó khăn, nhưng lòng nhẹ nhõm, bởi ít nhất tôi đã giữ được phẩm giá cho bố mẹ.

Tuấn tìm đến vài lần, mong tôi suy nghĩ lại. Nhưng tôi chỉ lắc đầu:
— “Anh không sai khi là con hiếu, nhưng em không sai khi bảo vệ bố mẹ mình. Chúng ta dừng ở đây thôi.”

Bà Lan thì khác. Bà tức tối rêu rao khắp nơi rằng tôi là loại đàn bà hỗn láo, bỏ chồng. Nhưng rồi, càng nói, người ta càng chê trách bà. Ai cũng bảo: “Đến thông gia còn bị coi thường, thì ai dám kết thân?” Dần dà, bà tự chuốc lấy sự cô độc trong chính căn nhà sang trọng.

Bố mẹ tôi biết chuyện, buồn lắm, nhưng không trách. Bố chỉ thở dài:
— “Con sống sao cho ngẩng cao đầu là được. Còn chồng con… nếu không biết đứng về phía vợ, thì thôi cũng đừng luyến tiếc.”

Nghe câu đó, tôi khóc. Nhưng đó là những giọt nước mắt thanh thản.

Câu chuyện khép lại không phải bằng hạnh phúc vẹn tròn, mà bằng sự giải thoát. Tôi chọn ly hôn, không phải vì hết yêu, mà vì không thể để tình yêu bị chôn vùi dưới sự khinh miệt.

Câu nói tôi để lại khiến mẹ chồng tức tím mặt, nhưng cũng chính là tuyên ngôn đời tôi:
— “Người mẹ quê mùa mà mẹ khinh miệt ấy đã sinh ra một đứa con mà mẹ từng hãnh diện. Nếu bố mẹ con là ‘bẩn’, thì con trai mẹ cũng lớn lên từ cái ‘bẩn’ đó. Vậy thì mẹ sống thanh cao để làm gì?”

Từ đó, tôi bước đi, với niềm kiêu hãnh rằng mình đã bảo vệ được điều thiêng liêng nhất: danh dự của cha mẹ ruột.

Có thể bạn quan tâm

Bài đăng phổ biến từ blog này

Đi công tác 1 tuần nên gửi con gái sang nhà ông nội nhưng hôm nào gọi về con cũng bảo sợ. Vừa xong việc tôi lập tức phi về đón ngay, bước vào nhà thì chết đứng khi thấy bố đang nằm trên sofa còn con gái tôi đang…

  Thấy tiếng người cười cười nói nói trong bếp, tôi lao vào xem thì bất ngờ. Tôi lấy chồng khá sớm, khi ấy mới 20 tuổi chưa có công ăn việc làm gì cả. Lấy chồng xong tôi sinh ngay 1 bé gái năm 21 tuổi và ở nhà chăm sóc con, cơm nước cho chồng suốt 3 năm liền. Trong khoảng thời gian ấy, tôi cũng khao khát được đi làm nhưng chồng không cho, anh nói một mình anh có thể gánh vác được kinh tế nên việc của người mẹ, người phụ nữ như tôi là chỉ cần an tâm ở nhà sinh đẻ và nuôi con. Vậy nên khi con lớn được 3 tuổi tôi sinh thêm 1 bé nữa để nuôi một thể. Cái gì cũng có cái giá của nó, trong khi tôi ngập đầu vào bỉm sữa, bếp núc, quần áo lúc nào cũng hôi rình, luộm thuộm thì chồng tôi bảnh bao, nước hoa thơm phức. Vậy nên chán nhau cũng là lẽ thường tình. Khi con lớn lên 5 tuổi cũng là lúc anh có người mới bên ngoài và về đòi ly hôn với tôi. Lúc đó trong người tôi không có một xu dính túi làm lại cuộc đời mới cảm thấy hối hận. Dẫu vậy thương con nhỏ còn bé quá mới chỉ 2 tuổi n...

Chính thức: Tạm biệt Hoàng Hường

  Trước những phát ngôn gây xúc phạm của bà Hoàng Thị Hường, Sở Văn hóa thể thao và du lịch tỉnh Hà Giang vừa có văn bản đề nghị xử lý. Trước đó, nữ doanh nhân cũng từng gây tranh cãi trên mạng xã hội vì có nhiều phát ngôn không chuẩn mực. Mới đây, nữ doanh nhân Hoàng Hường (Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Dược phẩm Hoàng Hường) vừa bị cơ quan chức năng tỉnh Hà Giang đề nghị xem xét, xử lý vì có phát ngôn xúc phạm đến món ăn truyền thống của đồng bào dân tộc. Nữ doanh nhân Hoàng Hường. Cụ thể, vào tháng 2/2023, bà Thào Thị Mua (trú tại xóm Chúng Pả A, xã Phó Cáo, huyện Đồng Văn, Hà Giang) đã làm đơn phản ánh về việc doanh nhân Hoàng Hường lên mạng xã hội livestream nói mèn mén là cám lợn, là món ăn giải nghiệp. Theo phản ánh của bà Mua, trong phiên livestream ngày 6/2/2023 trên Tiktok, bà Hường đã có những lời nói xúc phạm lớn đến nhân phẩm và danh dự những người dân bán hàng và làm dịch vụ hoa cho du khách thuê chụp ảnh tại dốc Thẩm Mã (Hà Giang), gọi họ là “những kẻ ăn xin”. Do đó,...

Bồ đến ngày sinh con trai, tôi rốt ráo báo vợ "Anh phải đi công tác đột xuất 5 ngày" rồi lao vào viện chăm sóc mẹ con cô ấy. Mẹ tròn con vuông, tôi nhẹ cả người, mừng rỡ vì đã có thằng "chống gậy" lúc về già. Sau 5 ngày chăm b/ồ, tôi mới trở về nhà nhưng giật mình thấy cỗ bàn linh đình, nhiều bạn bè, họ hàng bên nhà vợ đang đứng lố nhố trong sân. Vợ tôi làm cỗ gì mà sao không báo tôi?

    Tôi vừa ở bên nhân tình vừa cố gắng giữ trách nhiệm với gia đình. Sau đó, Linh có thai và muốn tôi có trách nhiệm với cô ấy. Tôi cũng không từ chối, nhẫn nại chăm sóc Linh suốt thời gian mang bầu. Tới ngày nhân tình đi đẻ, tôi nói dối với vợ là đi công tác để đến chăm sóc cô ấy.             Tôi biết mình là tên đàn ông tham lam, ích kỷ. Dù tôi đã có vợ con nhưng khi thấy người yêu cũ yếu đuối ngã vào lòng mình, tôi đã đánh mất lý trí. Tôi từng có mối tình sâu đậm với Linh nhưng không có cái kết đẹp, cả hai chia tay trong tiếc nuối. Chúng tôi lần lượt lập gia đình. Tôi lấy vợ và sinh được hai con xinh xắn. Tôi không yêu vợ nhiều như từng yêu Linh, nhưng tôi cũng có tình cảm dành cho vợ. Khi Linh ly hôn chồng rồi quay về tìm tôi, tôi đã mềm lòng trước dáng vẻ yếu đuối của cô ấy một thân một mình nuôi con. Nhưng tôi cũng không muốn ly hôn vợ, cô ấy luôn là người vợ tốt. Tôi dùng dằng giữa hai mối quan hệ. Tôi vừa ở bên nhân tình vừa cố gắng giữ t...

Tôi trót dại nên m:ang th:ai lúc đi học, may mắn chị dâu họ lại hiếm muộn nên nhận con tôi làm con nuôi. 20 năm sau, ngày nó lên xe hoa về nhà chồng có gửi lại tôi 1 phong thư, chỉ với 3 dòng thư mà tôi ch:ết lặ:ng…

  Tôi trót dại nên mang thai lúc đi học, may mắn chị dâu họ lại hiếm muộn nên nhận con tôi làm con nuôi. 20 năm sau, ngày nó lên xe hoa về nhà chồng có gửi lại tôi một phong thư, chỉ với ba dòng thư mà tôi chết lặng… Tôi tên là Hà, năm nay đã 41 tuổi. Nếu ai nhìn vào cuộc sống hiện tại của tôi—một người phụ nữ độc thân, sống một mình trong căn nhà nhỏ cuối ngõ với một tiệm may đầm nhỏ ở thị xã—sẽ không thể hình dung rằng tôi từng trải qua một biến cố lớn đến vậy ở tuổi 17. Năm ấy, tôi đang học lớp 11. Tôi vốn là học sinh giỏi văn, hiền lành, ngoan ngoãn. Gia đình không khá giả nhưng bố mẹ thương tôi lắm. Mọi thứ sẽ vẫn yên bình nếu tôi không dại dột dấn thân vào một cuộc tình vụng trộm với anh Trung—người cùng xã, hơn tôi 5 tuổi, vừa đi nghĩa vụ về. Anh Trung không tệ. Anh từng là ước mơ đầu đời của tôi: cao ráo, có vẻ từng trải, lại ăn nói nhẹ nhàng. Những buổi tối trốn học thêm để gặp nhau, những lời hứa hẹn, tôi tin tất cả. Cho đến ngày tôi phát hiện mình trễ kinh gần 2 tháng. T...

Nhận nuôi đứa cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ, tôi chật vật vì nhà cũng quá nghèo. Một nữ đại gia yêu cầu muốn nhận nuôi cháu tôi với giá 1 tỷ nhưng tôi từ chối. 1 hôm đang ăn cơm thì có người ập đến...

  Nhận nuôi đứa cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ, tôi chật vật vì nhà cũng quá nghèo. Một nữ đại gia yêu cầu muốn nhận nuôi cháu tôi với giá 1 tỷ nhưng tôi từ chối. 1 hôm đang ăn cơm thì có người ập đến… Vợ tôi mới sinh được 2 con đã bỏ nhà đi biệt tăm mấy tháng nay (vợ tôi sinh đôi). Tôi phát hiện vợ tôi đang ở với một người đàn ông ở tỉnh khác. Vợ bỏ đi không có trách nhiệm với con, tôi phải làm gì? – Ảnh minh họa: NGỌC THÀNH Tôi và vợ có giấy đăng ký kết hôn và chưa ra tòa ly hôn. Tôi phải làm gì để vợ tôi phải có trách nhiệm với 2 con còn quá nhỏ? Một bạn đọc gửi câu hỏi tới  Tuổi Trẻ Online . – Luật sư Tào Văn Dũng (Đoàn luật sư TP.HCM) trả lời: Theo quy định tại điểm c, khoản 2, điều 5 Luật Hôn nhân gia đình năm 2014, một trong những hành vi bị cấm là: “Người đang có vợ, có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người khác hoặc chưa có vợ, chưa có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người đang có chồng, có vợ”. Trường hợp của gia đình anh là vợ chồng đã...