Chuyển đến nội dung chính

Người đàn ông mua vé số mỗi tuần trong suốt 20 năm – khi ông qua đời, vợ mới phát hiện ra một bí mật

“Ông ấy mua vé số suốt 20 năm, chưa bao giờ trúng giải to… Vậy mà khi ông qua đời, tôi mới phát hiện ra một bí mật khiến tôi chết lặng.” – Bà Hoa (55 tuổi) nghẹn ngào kể lại.

Từ ngày còn trẻ, ông Hùng – chồng bà Hoa – đã có một thói quen đặc biệt: mỗi tuần đều ra quầy nhỏ đầu ngõ mua một tấm vé số. Ông không bao giờ bỏ lỡ, dù trời mưa gió hay bận rộn đến đâu. Người trong xóm ai cũng biết, nhiều khi còn trêu:
– “Ông Hùng chắc sắp đổi đời rồi!”
Ông chỉ cười hiền:
– “Mua cho vui, biết đâu một ngày nào đó trời thương.”

Bà Hoa nhiều lần càm ràm: “Tiền ấy mà để mua thêm ký gạo, chai dầu thì có phải hơn không.” Nhưng ông chỉ im lặng, dúi tấm vé số vào ngăn ví cũ sờn mép. Dần dần, bà cũng quen, coi đó như một phần đời thường của chồng.

Hai mươi năm trôi qua, gia đình chẳng khá giả hơn. Ông Hùng vẫn đi phụ hồ, bà Hoa bán rau ngoài chợ. Con trai lớn làm tài xế, con gái út vừa vào đại học. Cả nhà chật vật nhưng yên ổn. Bà Hoa nghĩ, có lẽ ông mua vé số chỉ như một thói quen nhỏ để tự an ủi mình sau những ngày làm việc nhọc nhằn.

Thế rồi, một buổi sáng cuối đông, ông Hùng đột ngột ngã quỵ. Dù gia đình cố gắng đưa đi bệnh viện, ông không qua khỏi. Tang lễ diễn ra giản dị. Sau khi khách khứa vãn, căn nhà nhỏ chỉ còn lại tiếng thở dài của bà Hoa. Trong lúc thu dọn di vật của chồng, bà mở chiếc ví da cũ kỹ – thứ mà ông Hùng luôn mang bên mình – và nhìn thấy một xấp vé số ngay ngắn, được kẹp thành từng năm.

Ban đầu bà chỉ lật qua cho đỡ nhớ ông, nhưng rồi ánh mắt bà dừng lại ở một cuốn sổ nhỏ kẹp trong đó. Trên từng trang, ông Hùng ghi chi chít ngày tháng, số vé đã mua, dãy số trúng giải… Cẩn thận, ngay ngắn, tỉ mỉ đến từng con số.

Điều khiến bà Hoa chết lặng chính là ở trang cuối cùng: những con số quen thuộc trùng khớp với kết quả của một kỳ xổ số lớn cách đây… 7 năm. Giải thưởng khi ấy lên tới hàng tỷ đồng.

Bà lẩm bẩm, run rẩy:
– “Trời ơi… Sao ông không nói gì với tôi?”

Đêm đó, bà Hoa không sao ngủ được. Câu hỏi xoáy vào tim bà: nếu như ông đã trúng số từ bảy năm trước, tại sao cuộc sống gia đình vẫn lam lũ đến vậy? Tại sao ông chưa bao giờ nói ra?

Sáng hôm sau, bà tìm lại tất cả các tập vé số cũ. Đúng như cuốn sổ ghi chép, ở một phong bì vàng kẹp giữa ngăn kéo, bà tìm thấy tấm vé số năm ấy. Nó vẫn còn nguyên, có dấu đỏ xác nhận. Chắc chắn đây chính là tấm vé số trúng giải đặc biệt.

Bà choáng váng. Với số tiền thưởng đó, cả gia đình đã có thể thoát khỏi cảnh nợ nần, có một mái nhà khang trang, con cái không phải lo từng đồng đóng học phí. Thế nhưng, ông Hùng lại chọn im lặng, tiếp tục sống cuộc đời tằn tiện.

Một người bạn cũ của ông Hùng, bác Tư – hàng xóm lâu năm – sau khi nghe chuyện, chỉ khẽ thở dài:
– “Ông ấy tốt lắm, chị à. Có lẽ tiền đó, ông đã làm việc nghĩa mà chẳng muốn ai biết.”

Bà Hoa ngơ ngác. Rồi bà nhớ lại những lần ông Hùng đi làm về muộn, có khi cả tháng không đưa thêm đồng nào về nhà. Bà từng nghi ngờ ông “ăn chơi”, nhưng ông chỉ lắc đầu, mệt mỏi cười.

Khi dò lại sổ tay, bà nhận ra nhiều ghi chú khác: những khoản tiền nhỏ được gạch ngang, kèm theo tên một vài người trong xóm – cô Liễu bán hàng rong, chú Sáu xe ôm, thậm chí cả khoản học phí của một đứa bé mồ côi ở làng bên. Mọi thứ bỗng sáng rõ.

Hóa ra, từ ngày trúng số, ông Hùng đã lặng lẽ chia số tiền đó giúp đỡ những mảnh đời nghèo khó quanh mình. Ông không mua xe hơi, không xây nhà lầu, mà chỉ lặng lẽ “gieo” số tiền ấy vào những mảnh đất cằn khô của cuộc đời người khác.

Bà Hoa vừa bàng hoàng vừa tủi thân. Suốt bao năm, bà và các con không hề hay biết. Bà muốn trách, nhưng rồi nước mắt cứ trào ra:
– “Sao ông lại chọn im lặng đến thế…”

Sau khi biết bí mật ấy, bà Hoa sống những ngày dài ngổn ngang cảm xúc. Một phần trong bà dấy lên niềm tự hào – chồng mình hóa ra là một người vĩ đại thầm lặng. Nhưng cũng có một khoảng  trống sâu hoắm: giá như ông chia sẻ với bà, giá như bà được cùng ông quyết định, có lẽ gia đình đã không phải chịu quá nhiều thiếu thốn.

Một buổi chiều, khi dọn lại góc nhà kho, bà tìm thấy thêm một hộp gỗ nhỏ. Bên trong là vài lá thư ông viết nhưng chưa bao giờ gửi đi. Trong một bức thư, ông viết:
“Anh biết em vất vả, nhiều khi trách móc. Nhưng anh tin, cuộc sống không chỉ dành để lo cho mình. Nếu có cơ hội, anh muốn dùng nó để san sẻ cho người khác. Có thể em sẽ giận anh, nhưng mong em hiểu, anh chỉ muốn sống một đời ý nghĩa.”

Bà Hoa đọc đi đọc lại, bàn tay run run. Giữa nỗi đau mất mát, bà như được thấy ông vẫn hiện hữu, hiền hậu và kiên định như xưa.

Từ hôm ấy, bà không còn trách ông nữa. Bà tiếp tục gánh hàng ra chợ, nhưng trong ánh mắt có điều gì đó thay đổi. Thỉnh thoảng, bà lặng lẽ để thêm ít rau cho một người mua nghèo, hay gửi phần tiền lời cho quỹ học bổng của trường làng

Câu chuyện về ông Hùng lan ra, nhiều người trong xóm bàng hoàng rồi xúc động. Họ nhớ lại những lần được ông giúp đỡ, những buổi ông âm thầm trả tiền viện phí hay đưa chiếc phong bì nhỏ mà không ai biết nguồn gốc.

Có thể bạn quan tâm

Bài đăng phổ biến từ blog này

Đi công tác 1 tuần nên gửi con gái sang nhà ông nội nhưng hôm nào gọi về con cũng bảo sợ. Vừa xong việc tôi lập tức phi về đón ngay, bước vào nhà thì chết đứng khi thấy bố đang nằm trên sofa còn con gái tôi đang…

  Thấy tiếng người cười cười nói nói trong bếp, tôi lao vào xem thì bất ngờ. Tôi lấy chồng khá sớm, khi ấy mới 20 tuổi chưa có công ăn việc làm gì cả. Lấy chồng xong tôi sinh ngay 1 bé gái năm 21 tuổi và ở nhà chăm sóc con, cơm nước cho chồng suốt 3 năm liền. Trong khoảng thời gian ấy, tôi cũng khao khát được đi làm nhưng chồng không cho, anh nói một mình anh có thể gánh vác được kinh tế nên việc của người mẹ, người phụ nữ như tôi là chỉ cần an tâm ở nhà sinh đẻ và nuôi con. Vậy nên khi con lớn được 3 tuổi tôi sinh thêm 1 bé nữa để nuôi một thể. Cái gì cũng có cái giá của nó, trong khi tôi ngập đầu vào bỉm sữa, bếp núc, quần áo lúc nào cũng hôi rình, luộm thuộm thì chồng tôi bảnh bao, nước hoa thơm phức. Vậy nên chán nhau cũng là lẽ thường tình. Khi con lớn lên 5 tuổi cũng là lúc anh có người mới bên ngoài và về đòi ly hôn với tôi. Lúc đó trong người tôi không có một xu dính túi làm lại cuộc đời mới cảm thấy hối hận. Dẫu vậy thương con nhỏ còn bé quá mới chỉ 2 tuổi n...

Chính thức: Tạm biệt Hoàng Hường

  Trước những phát ngôn gây xúc phạm của bà Hoàng Thị Hường, Sở Văn hóa thể thao và du lịch tỉnh Hà Giang vừa có văn bản đề nghị xử lý. Trước đó, nữ doanh nhân cũng từng gây tranh cãi trên mạng xã hội vì có nhiều phát ngôn không chuẩn mực. Mới đây, nữ doanh nhân Hoàng Hường (Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Dược phẩm Hoàng Hường) vừa bị cơ quan chức năng tỉnh Hà Giang đề nghị xem xét, xử lý vì có phát ngôn xúc phạm đến món ăn truyền thống của đồng bào dân tộc. Nữ doanh nhân Hoàng Hường. Cụ thể, vào tháng 2/2023, bà Thào Thị Mua (trú tại xóm Chúng Pả A, xã Phó Cáo, huyện Đồng Văn, Hà Giang) đã làm đơn phản ánh về việc doanh nhân Hoàng Hường lên mạng xã hội livestream nói mèn mén là cám lợn, là món ăn giải nghiệp. Theo phản ánh của bà Mua, trong phiên livestream ngày 6/2/2023 trên Tiktok, bà Hường đã có những lời nói xúc phạm lớn đến nhân phẩm và danh dự những người dân bán hàng và làm dịch vụ hoa cho du khách thuê chụp ảnh tại dốc Thẩm Mã (Hà Giang), gọi họ là “những kẻ ăn xin”. Do đó,...

Bồ đến ngày sinh con trai, tôi rốt ráo báo vợ "Anh phải đi công tác đột xuất 5 ngày" rồi lao vào viện chăm sóc mẹ con cô ấy. Mẹ tròn con vuông, tôi nhẹ cả người, mừng rỡ vì đã có thằng "chống gậy" lúc về già. Sau 5 ngày chăm b/ồ, tôi mới trở về nhà nhưng giật mình thấy cỗ bàn linh đình, nhiều bạn bè, họ hàng bên nhà vợ đang đứng lố nhố trong sân. Vợ tôi làm cỗ gì mà sao không báo tôi?

    Tôi vừa ở bên nhân tình vừa cố gắng giữ trách nhiệm với gia đình. Sau đó, Linh có thai và muốn tôi có trách nhiệm với cô ấy. Tôi cũng không từ chối, nhẫn nại chăm sóc Linh suốt thời gian mang bầu. Tới ngày nhân tình đi đẻ, tôi nói dối với vợ là đi công tác để đến chăm sóc cô ấy.             Tôi biết mình là tên đàn ông tham lam, ích kỷ. Dù tôi đã có vợ con nhưng khi thấy người yêu cũ yếu đuối ngã vào lòng mình, tôi đã đánh mất lý trí. Tôi từng có mối tình sâu đậm với Linh nhưng không có cái kết đẹp, cả hai chia tay trong tiếc nuối. Chúng tôi lần lượt lập gia đình. Tôi lấy vợ và sinh được hai con xinh xắn. Tôi không yêu vợ nhiều như từng yêu Linh, nhưng tôi cũng có tình cảm dành cho vợ. Khi Linh ly hôn chồng rồi quay về tìm tôi, tôi đã mềm lòng trước dáng vẻ yếu đuối của cô ấy một thân một mình nuôi con. Nhưng tôi cũng không muốn ly hôn vợ, cô ấy luôn là người vợ tốt. Tôi dùng dằng giữa hai mối quan hệ. Tôi vừa ở bên nhân tình vừa cố gắng giữ t...

Tôi trót dại nên m:ang th:ai lúc đi học, may mắn chị dâu họ lại hiếm muộn nên nhận con tôi làm con nuôi. 20 năm sau, ngày nó lên xe hoa về nhà chồng có gửi lại tôi 1 phong thư, chỉ với 3 dòng thư mà tôi ch:ết lặ:ng…

  Tôi trót dại nên mang thai lúc đi học, may mắn chị dâu họ lại hiếm muộn nên nhận con tôi làm con nuôi. 20 năm sau, ngày nó lên xe hoa về nhà chồng có gửi lại tôi một phong thư, chỉ với ba dòng thư mà tôi chết lặng… Tôi tên là Hà, năm nay đã 41 tuổi. Nếu ai nhìn vào cuộc sống hiện tại của tôi—một người phụ nữ độc thân, sống một mình trong căn nhà nhỏ cuối ngõ với một tiệm may đầm nhỏ ở thị xã—sẽ không thể hình dung rằng tôi từng trải qua một biến cố lớn đến vậy ở tuổi 17. Năm ấy, tôi đang học lớp 11. Tôi vốn là học sinh giỏi văn, hiền lành, ngoan ngoãn. Gia đình không khá giả nhưng bố mẹ thương tôi lắm. Mọi thứ sẽ vẫn yên bình nếu tôi không dại dột dấn thân vào một cuộc tình vụng trộm với anh Trung—người cùng xã, hơn tôi 5 tuổi, vừa đi nghĩa vụ về. Anh Trung không tệ. Anh từng là ước mơ đầu đời của tôi: cao ráo, có vẻ từng trải, lại ăn nói nhẹ nhàng. Những buổi tối trốn học thêm để gặp nhau, những lời hứa hẹn, tôi tin tất cả. Cho đến ngày tôi phát hiện mình trễ kinh gần 2 tháng. T...

Nhận nuôi đứa cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ, tôi chật vật vì nhà cũng quá nghèo. Một nữ đại gia yêu cầu muốn nhận nuôi cháu tôi với giá 1 tỷ nhưng tôi từ chối. 1 hôm đang ăn cơm thì có người ập đến...

  Nhận nuôi đứa cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ, tôi chật vật vì nhà cũng quá nghèo. Một nữ đại gia yêu cầu muốn nhận nuôi cháu tôi với giá 1 tỷ nhưng tôi từ chối. 1 hôm đang ăn cơm thì có người ập đến… Vợ tôi mới sinh được 2 con đã bỏ nhà đi biệt tăm mấy tháng nay (vợ tôi sinh đôi). Tôi phát hiện vợ tôi đang ở với một người đàn ông ở tỉnh khác. Vợ bỏ đi không có trách nhiệm với con, tôi phải làm gì? – Ảnh minh họa: NGỌC THÀNH Tôi và vợ có giấy đăng ký kết hôn và chưa ra tòa ly hôn. Tôi phải làm gì để vợ tôi phải có trách nhiệm với 2 con còn quá nhỏ? Một bạn đọc gửi câu hỏi tới  Tuổi Trẻ Online . – Luật sư Tào Văn Dũng (Đoàn luật sư TP.HCM) trả lời: Theo quy định tại điểm c, khoản 2, điều 5 Luật Hôn nhân gia đình năm 2014, một trong những hành vi bị cấm là: “Người đang có vợ, có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người khác hoặc chưa có vợ, chưa có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người đang có chồng, có vợ”. Trường hợp của gia đình anh là vợ chồng đã...