Chuyển đến nội dung chính

Vợ mất, tôi vứt con riêng của cô ấy ra khỏi nhà, đi đâu thì đi 10 năm sau đau đớn khi biết sự thật

 

Vợ mất, tôi vứt con riêng của cô ấy ra khỏi nhà, đi đâu thì đi 10 năm sau đau đớn khi biết sự thật

Tôi ném chiếc cặp sách cũ kỹ xuống sàn, nhìn thằng bé 12 tuổi bằng ánh mắt lạnh tanh.“Đi đi. Mày không phải con tao. Vợ tao chết rồi, tao không có nghĩa vụ nuôi mày nữa. Đi đâu thì đi.”Nó không khóc. Nó chỉ cúi đầu thật thấp, khẽ nhặt chiếc cặp rách, quay lưng đi, không một lời van xin.

Mười năm sau, khi sự thật được phơi bày, tôi chỉ ước thời gian có thể quay ngược lại.

Tôi tên Hưng, 36 tuổi khi vợ tôi – Mai – mất sau một cơn tai biến. Cô ấy ra đi quá đột ngột, để lại tôi và một thằng bé – tên là Phúc – 12 tuổi. Nhưng Phúc không phải con ruột tôi. Nó là con riêng của Mai trước khi đến với tôi. Tôi lấy Mai năm cô ấy 26, một người phụ nữ từng trải qua một cuộc tình không danh phận và mang thai trong đơn độcHồi đó, tôi thương cô ấy. Cảm phục nghị lực làm mẹ đơn thân, tôi chấp nhận cả đứa con không phải của mình. Nhưng yêu thương không bền mãi nếu nó không xuất phát từ ruột gan. Tôi nuôi Phúc như một nghĩa vụ, không hơn.

Mọi thứ vỡ vụn khi Mai mất. Không còn ai ở giữa để giữ tôi lại gần thằng bé. Phúc im lặng, sống khép mình, lễ phép nhưng xa cách. Có lẽ nó cảm nhận được – tôi chưa từng thật lòng thương nó.

Chỉ một tháng sau đám tang vợ, tôi nói lời đó với nó.
“Ra khỏi nhà. Mày sống hay chết là việc của mày.”

Tôi nghĩ nó sẽ khóc, sẽ van xin. Nhưng không. Nó chỉ đi. Và tôi – không hề thấy day dứt.

Tôi bán căn nhà cũ, chuyển sang khu khác. Làm ăn thuận lợi, có thêm một người phụ nữ khác bên cạnh, không vướng bận con cái. Những năm đầu, thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ đến Phúc – không phải vì lo lắng mà vì tò mò: nó đang ở đâu? Sống ra sao?Nhưng rồi thời gian giết chết cả nỗi tò mò. Một đứa trẻ 12 tuổi – không gia đình, không người thân – sẽ đi đâu? Tôi không biết. Cũng không muốn biết. Tôi từng nghĩ: nếu nó chết, có khi lại nhẹ nợ.

Cho đến một ngày, đúng mười năm sau.

Tôi nhận được điện thoại từ một số lạ:
“Alo, anh Hưng? Anh có thể đến lễ khai trương phòng tranh TPH ở đường Trần Quốc Toản vào thứ Bảy này không? Có người rất muốn anh có mặt.”

Tôi định tắt máy vì không quan tâm. Nhưng câu nói cuối khiến tôi khựng lại:

“Anh không muốn biết về Phúc sao?”Tim tôi như bị bóp nghẹt. Phúc? Mười năm rồi tôi chưa từng nghe cái tên đó. Tôi lặng đi vài giây, rồi buông một câu cụt lủn:

“Tôi sẽ đến.”

Buổi khai trương đông người, không gian hiện đại, đầy tranh vẽ. Tôi bước vào, hơi lạc lõng. Trên tường, những bức tranh sơn dầu hiện đại, mang cảm giác lạnh lẽo, cô độc. Tôi đọc tên tác giả: TPH – ba chữ cái ấy quen thuộc đến khó chịu.

“Chào anh Hưng.”
Một người đàn ông trẻ, dáng cao gầy, ăn mặc giản dị nhưng ánh mắt sâu hun hút đứng trước mặt tôi.

Tôi sững sờ. Là Phúc.
Không còn là đứa trẻ gầy gò tôi đuổi đi ngày nào. Nó thành người đàn ông trưởng thành, chững chạc. Có một điều gì đó vừa quen vừa xa.

“Cậu…” – tôi lắp bắp – “Sao cậu…”Phúc cắt lời, nhẹ nhàng nhưng sắc như dao:

“Cháu chỉ muốn chú thấy những gì mẹ cháu để lại. Và… những gì chú đã bỏ rơi.”

Phúc dẫn tôi đến một bức tranh được phủ khăn đỏ.
“Nó tên là ‘Mẹ’ – cháu chưa từng công bố. Nhưng hôm nay, chỉ riêng chú, cháu muốn chú xem.”

Tôi gỡ khăn phủ.
Trước mặt tôi là hình ảnh người phụ nữ nằm trên giường bệnh, gương mặt hốc hác, tay cầm chặt một tấm ảnh – tấm ảnh tôi và Phúc chụp cùng nhau trong lần duy nhất cả ba đi chơi.

Tôi khụy xuống.

Phúc nói, giọng đều đều:

“Trước khi mất, mẹ cháu đã để lại nhật ký. Bà biết chú không thương cháu. Nhưng vẫn tin, một ngày chú sẽ hiểu. Vì… cháu không phải con người đàn ông nào khác. Cháu là con chú.”

Tôi nghẹn thở.

“Cái gì…?”

“Phải. Mẹ không dám nói, sợ phá vỡ cuộc sống ổn định. Bà mang cháu đến trước khi cưới, nói là con riêng để thử lòng chú. Sau này muốn nói thì đã muộn. Cháu biết chuyện này sau khi tìm thấy cuốn nhật ký trong căn gác cũ.”

Tôi không nghe thấy gì nữa. Mọi thứ sụp đổ. Tôi đã đuổi chính con ruột mình ra khỏi nhà. Và giờ, nó đứng trước mặt tôi, bình thản, đầy thành tựu – còn tôi, là kẻ trắng tay.

Tôi đã mất con hai lần. Lần thứ hai, là mất mãi mãi.

Tôi ngồi lặng người trong góc phòng tranh, đầu óc quay cuồng. Những câu nói của Phúc vẫn vang vọng trong đầu như từng nhát dao lạnh lùng chém vào lương tâm tôi.

“Cháu là con chú.”
“Mẹ sợ nói ra sẽ mất chú. Đến lúc muốn nói thì bệnh nặng quá rồi.”
“Bà không chọn nói ra vì không muốn chú ở lại vì trách nhiệm.”

Tôi đã nghĩ mình là người đàn ông tử tế khi năm xưa “chấp nhận” đứa con riêng của vợ. Nhưng sự thật là tôi chưa bao giờ đủ bao dung. Tôi luôn nhìn Phúc bằng ánh mắt khác biệt – xa cách, miễn cưỡng. Và khi Mai mất, tôi vứt bỏ nó như người ta vứt một món đồ thừa.

Không ngờ, món đồ đó – chính là con ruột tôi.

Tôi cố nói gì đó – nhưng Phúc đã quay đi.

Tôi chạy theo nó, giọng run run:

“Phúc… chờ đã… Nếu… nếu chú – à không – bố… bố biết con là máu mủ, thì mọi chuyện đã khác…”

Nó quay đầu lại, ánh mắt bình thản mà xa xôi:

“Cháu không đến đây để nghe lời bào chữa, hay mong được nhận lại. Cháu chỉ muốn chú biết… mẹ không lừa dối ai cả. Bà chọn cách im lặng vì yêu chú… còn chú chọn cách buông tay vì sợ ràng buộc.”

Tôi khựng lại. Không thể phản bác.

“Cháu không hận chú. Vì nếu chú không đuổi cháu đi, có lẽ cháu không đủ quyết tâm để vươn lên như hôm nay.”

Phúc đưa tôi một phong bì. Trong đó là bản chụp lại cuốn nhật ký của Mai, những dòng chữ run run mà cô ấy viết trong những ngày cuối cùng:

“Nếu một ngày em không còn nữa, và anh tìm thấy những dòng này… hãy tha thứ cho em. Em giấu anh vì sợ… sợ anh yêu em chỉ vì trách nhiệm. Nhưng Phúc là con của chúng ta. Ngày em biết mình có thai, em đã muốn nói. Nhưng nhìn anh – khi ấy còn đang lưỡng lự với mối quan hệ này – em không dám… Em nghĩ, chỉ cần anh thương Phúc như một người bố, thật tâm, thì huyết thống hay không cũng không quan trọng.”

Tôi khóc. Không thành tiếng. Chỉ thấy mọi thứ như sụp đổ. Mình đã không làm tròn trách nhiệm làm chồng, làm cha… và giờ, mình mất hết rồi.

Những ngày sau đó, tôi tìm đến Phúc. Gửi tin nhắn, đến chỗ làm, đứng đợi hàng giờ ở phòng tranh. Không phải để xin con tha thứ – mà chỉ để được làm một điều gì đó cho nó.

Nhưng Phúc không còn là đứa trẻ cần tôi nữa.

Một hôm nó ra gặp, gương mặt không còn lạnh lùng như hôm đầu, nhưng đầy kiên định:

“Chú không cần chuộc lỗi. Cháu không oán trách. Nhưng… cháu không cần bố. Vì bố – đã từng chọn không cần cháu.”

Tôi gật đầu. Không phản kháng. Vì nó đúng.

Tôi rút từ túi áo ra một cuốn sổ tiết kiệm – toàn bộ số tiền tôi có. Tôi đã định để lại cho “người vợ mới” – nhưng khi biết được sự thật, tôi chia tay người đó ngay hôm sau. Tôi nói:

“Bố không thể đòi lại quá khứ. Nhưng nếu con cho phép… bố sẽ đứng sau, âm thầm ủng hộ mọi việc con làm. Không danh phận, không ép buộc. Chỉ cần biết con khỏe, con sống tốt… là đủ.”

Phúc nhìn tôi một lúc lâu. Rồi nó nói:

“Cháu sẽ nhận – không phải vì tiền. Mà vì mẹ. Mẹ từng tin chú có thể là người tốt.”

Tôi không được gọi là “bố” nữa. Nhưng tôi vẫn dõi theo từng bước của Phúc. Tôi âm thầm hỗ trợ phòng tranh nó phát triển, góp vốn ẩn danh, giới thiệu các mối quan hệ cũ trong giới doanh nhân.

Tôi không nhận lại được con. Nhưng tôi không để mất nó thêm lần nữa.

Mỗi năm, vào ngày giỗ của Mai, tôi đến chùa thắp hương. Trước di ảnh vợ, tôi nói trong nước mắt:

“Anh xin lỗi… Anh đã quá ích kỷ. Nhưng anh sẽ dùng phần đời còn lại để chuộc lại.”

Năm đó, khi Phúc tròn 22 tuổi, nó được mời tham dự một triển lãm tranh quốc tế. Trên trang cá nhân, nó viết một dòng ngắn ngủi:

“Gửi mẹ. Con làm được rồi.”

Và dưới đó, lần đầu tiên trong 10 năm, nó nhắn riêng tôi:

“Nếu bố có thời gian… triển lãm khai mạc thứ Bảy tuần tới.”

Tôi lặng người.

Dòng chữ “bố” – đơn giản thôi – nhưng là dấu chấm hết cho những năm tháng đau đớn, và cũng là dấu chấm mở cho một khởi đầu mới – khởi đầu của tình phụ tử, dù muộn màng.

Có những sai lầm không thể sửa chữa. Nhưng sự ăn năn thật lòng – vẫn có thể chạm tới trái tim. Hạnh phúc không đến từ việc chúng ta hoàn hảo, mà đến từ việc dám đối diện và sửa chữa những điều tưởng như không thể cứu vãn

Có thể bạn quan tâm

Bài đăng phổ biến từ blog này

Đi công tác 1 tuần nên gửi con gái sang nhà ông nội nhưng hôm nào gọi về con cũng bảo sợ. Vừa xong việc tôi lập tức phi về đón ngay, bước vào nhà thì chết đứng khi thấy bố đang nằm trên sofa còn con gái tôi đang…

  Thấy tiếng người cười cười nói nói trong bếp, tôi lao vào xem thì bất ngờ. Tôi lấy chồng khá sớm, khi ấy mới 20 tuổi chưa có công ăn việc làm gì cả. Lấy chồng xong tôi sinh ngay 1 bé gái năm 21 tuổi và ở nhà chăm sóc con, cơm nước cho chồng suốt 3 năm liền. Trong khoảng thời gian ấy, tôi cũng khao khát được đi làm nhưng chồng không cho, anh nói một mình anh có thể gánh vác được kinh tế nên việc của người mẹ, người phụ nữ như tôi là chỉ cần an tâm ở nhà sinh đẻ và nuôi con. Vậy nên khi con lớn được 3 tuổi tôi sinh thêm 1 bé nữa để nuôi một thể. Cái gì cũng có cái giá của nó, trong khi tôi ngập đầu vào bỉm sữa, bếp núc, quần áo lúc nào cũng hôi rình, luộm thuộm thì chồng tôi bảnh bao, nước hoa thơm phức. Vậy nên chán nhau cũng là lẽ thường tình. Khi con lớn lên 5 tuổi cũng là lúc anh có người mới bên ngoài và về đòi ly hôn với tôi. Lúc đó trong người tôi không có một xu dính túi làm lại cuộc đời mới cảm thấy hối hận. Dẫu vậy thương con nhỏ còn bé quá mới chỉ 2 tuổi n...

Chính thức: Tạm biệt Hoàng Hường

  Trước những phát ngôn gây xúc phạm của bà Hoàng Thị Hường, Sở Văn hóa thể thao và du lịch tỉnh Hà Giang vừa có văn bản đề nghị xử lý. Trước đó, nữ doanh nhân cũng từng gây tranh cãi trên mạng xã hội vì có nhiều phát ngôn không chuẩn mực. Mới đây, nữ doanh nhân Hoàng Hường (Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Dược phẩm Hoàng Hường) vừa bị cơ quan chức năng tỉnh Hà Giang đề nghị xem xét, xử lý vì có phát ngôn xúc phạm đến món ăn truyền thống của đồng bào dân tộc. Nữ doanh nhân Hoàng Hường. Cụ thể, vào tháng 2/2023, bà Thào Thị Mua (trú tại xóm Chúng Pả A, xã Phó Cáo, huyện Đồng Văn, Hà Giang) đã làm đơn phản ánh về việc doanh nhân Hoàng Hường lên mạng xã hội livestream nói mèn mén là cám lợn, là món ăn giải nghiệp. Theo phản ánh của bà Mua, trong phiên livestream ngày 6/2/2023 trên Tiktok, bà Hường đã có những lời nói xúc phạm lớn đến nhân phẩm và danh dự những người dân bán hàng và làm dịch vụ hoa cho du khách thuê chụp ảnh tại dốc Thẩm Mã (Hà Giang), gọi họ là “những kẻ ăn xin”. Do đó,...

Bồ đến ngày sinh con trai, tôi rốt ráo báo vợ "Anh phải đi công tác đột xuất 5 ngày" rồi lao vào viện chăm sóc mẹ con cô ấy. Mẹ tròn con vuông, tôi nhẹ cả người, mừng rỡ vì đã có thằng "chống gậy" lúc về già. Sau 5 ngày chăm b/ồ, tôi mới trở về nhà nhưng giật mình thấy cỗ bàn linh đình, nhiều bạn bè, họ hàng bên nhà vợ đang đứng lố nhố trong sân. Vợ tôi làm cỗ gì mà sao không báo tôi?

    Tôi vừa ở bên nhân tình vừa cố gắng giữ trách nhiệm với gia đình. Sau đó, Linh có thai và muốn tôi có trách nhiệm với cô ấy. Tôi cũng không từ chối, nhẫn nại chăm sóc Linh suốt thời gian mang bầu. Tới ngày nhân tình đi đẻ, tôi nói dối với vợ là đi công tác để đến chăm sóc cô ấy.             Tôi biết mình là tên đàn ông tham lam, ích kỷ. Dù tôi đã có vợ con nhưng khi thấy người yêu cũ yếu đuối ngã vào lòng mình, tôi đã đánh mất lý trí. Tôi từng có mối tình sâu đậm với Linh nhưng không có cái kết đẹp, cả hai chia tay trong tiếc nuối. Chúng tôi lần lượt lập gia đình. Tôi lấy vợ và sinh được hai con xinh xắn. Tôi không yêu vợ nhiều như từng yêu Linh, nhưng tôi cũng có tình cảm dành cho vợ. Khi Linh ly hôn chồng rồi quay về tìm tôi, tôi đã mềm lòng trước dáng vẻ yếu đuối của cô ấy một thân một mình nuôi con. Nhưng tôi cũng không muốn ly hôn vợ, cô ấy luôn là người vợ tốt. Tôi dùng dằng giữa hai mối quan hệ. Tôi vừa ở bên nhân tình vừa cố gắng giữ t...

Tôi trót dại nên m:ang th:ai lúc đi học, may mắn chị dâu họ lại hiếm muộn nên nhận con tôi làm con nuôi. 20 năm sau, ngày nó lên xe hoa về nhà chồng có gửi lại tôi 1 phong thư, chỉ với 3 dòng thư mà tôi ch:ết lặ:ng…

  Tôi trót dại nên mang thai lúc đi học, may mắn chị dâu họ lại hiếm muộn nên nhận con tôi làm con nuôi. 20 năm sau, ngày nó lên xe hoa về nhà chồng có gửi lại tôi một phong thư, chỉ với ba dòng thư mà tôi chết lặng… Tôi tên là Hà, năm nay đã 41 tuổi. Nếu ai nhìn vào cuộc sống hiện tại của tôi—một người phụ nữ độc thân, sống một mình trong căn nhà nhỏ cuối ngõ với một tiệm may đầm nhỏ ở thị xã—sẽ không thể hình dung rằng tôi từng trải qua một biến cố lớn đến vậy ở tuổi 17. Năm ấy, tôi đang học lớp 11. Tôi vốn là học sinh giỏi văn, hiền lành, ngoan ngoãn. Gia đình không khá giả nhưng bố mẹ thương tôi lắm. Mọi thứ sẽ vẫn yên bình nếu tôi không dại dột dấn thân vào một cuộc tình vụng trộm với anh Trung—người cùng xã, hơn tôi 5 tuổi, vừa đi nghĩa vụ về. Anh Trung không tệ. Anh từng là ước mơ đầu đời của tôi: cao ráo, có vẻ từng trải, lại ăn nói nhẹ nhàng. Những buổi tối trốn học thêm để gặp nhau, những lời hứa hẹn, tôi tin tất cả. Cho đến ngày tôi phát hiện mình trễ kinh gần 2 tháng. T...

Nhận nuôi đứa cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ, tôi chật vật vì nhà cũng quá nghèo. Một nữ đại gia yêu cầu muốn nhận nuôi cháu tôi với giá 1 tỷ nhưng tôi từ chối. 1 hôm đang ăn cơm thì có người ập đến...

  Nhận nuôi đứa cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ, tôi chật vật vì nhà cũng quá nghèo. Một nữ đại gia yêu cầu muốn nhận nuôi cháu tôi với giá 1 tỷ nhưng tôi từ chối. 1 hôm đang ăn cơm thì có người ập đến… Vợ tôi mới sinh được 2 con đã bỏ nhà đi biệt tăm mấy tháng nay (vợ tôi sinh đôi). Tôi phát hiện vợ tôi đang ở với một người đàn ông ở tỉnh khác. Vợ bỏ đi không có trách nhiệm với con, tôi phải làm gì? – Ảnh minh họa: NGỌC THÀNH Tôi và vợ có giấy đăng ký kết hôn và chưa ra tòa ly hôn. Tôi phải làm gì để vợ tôi phải có trách nhiệm với 2 con còn quá nhỏ? Một bạn đọc gửi câu hỏi tới  Tuổi Trẻ Online . – Luật sư Tào Văn Dũng (Đoàn luật sư TP.HCM) trả lời: Theo quy định tại điểm c, khoản 2, điều 5 Luật Hôn nhân gia đình năm 2014, một trong những hành vi bị cấm là: “Người đang có vợ, có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người khác hoặc chưa có vợ, chưa có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người đang có chồng, có vợ”. Trường hợp của gia đình anh là vợ chồng đã...