Chuyển đến nội dung chính

Cụ ông tỷ phú bị con cháu l//ừa lấy hết tài sản rồi b/ỏ rơ/i ở viện dưỡng lão – ngày ông qua đời, luật sư đọc di chúc khiến cả gia tộc qu/ỳ xuống

 Ông Lâm Văn Phúc, 87 tuổi, từng là một doanh nhân huyền thoại. Từ hai bàn tay trắng, ông gây dựng nên tập đoàn Lâm Phát, một đế chế kinh tế hùng mạnh trong lĩnh vực xây dựng và đầu tư, với hàng nghìn nhân viên, tài sản ước tính hàng trăm triệu đô laSau nhiều năm lăn lộn thương trường, ông rút lui khỏi vị trí điều hành, nhường quyền quản lý cho các con, mong có thể an hưởng tuổi già bên gia đình. Nhưng đời không như mơ.



Kể từ khi bà Hạnh, vợ ông, mất đi, ngôi nhà vốn ấm cúng dần trở nên lạnh lẽo. Ông chuyển đến sống cùng con trai trưởng Lâm Minh và con dâu Ngọc Bích, người từng tỏ ra hiếu thảo, dịu dàng. Những ngày đầu, họ chăm sóc ông chu đáo, bữa cơm luôn có canh nóng, cơm dẻo, tiếng cười nói rộn ràng.

Thế nhưng mọi thứ thay đổi sau một buổi họp gia đình mà người ta gọi là “để bàn về việc phân chia tài sản cho hợp lý”.

Lâm Minh, với vẻ mặt nghiêm nghị, nói với cha:

“Cha à, giờ tuổi cha cao rồi, quản lý tài sản nhiều như vậy không tiện. Hay cha ký giấy ủy quyền cho con, con sẽ thay cha chăm lo mọi thứ. Để cha nghỉ ngơi, không phải lo nghĩ nữa.”

Những người con khác cũng gật đầu tán đồng. Ai cũng nói lời ngọt ngào, bảo đó là cách “báo hiếu” để cha đỡ vất vả. Tin tưởng máu mủ ruột rà, ông Phúc gật đầu ký.

Chẳng bao lâu sau, mọi thứ đứng tên ông – từ bất động sản, cổ phần đến tài khoản ngân hàng – đều được chuyển giao. Và rồi, như một vở kịch bi thương, ông bị “khuyên” nên đến viện dưỡng lão “để được chăm sóc y tế tốt hơn”.

Hôm ông rời nhà, chiếc vali nhỏ là tất cả những gì còn lại. Không ai trong nhà tiễn.

Ba năm ấy, ông sống lặng lẽ trong viện dưỡng lão Hoa Sen, nơi có mùi thuốc sát trùng và những tiếng ho khan lẫn trong tiếng đồng hồ tích tắc.

Người duy nhất trò chuyện với ông là Nguyễn Thị An, cô điều dưỡng trẻ thường xuyên trực ca đêm. Cô gọi ông là “ông nội Phúc” — cách gọi khiến ông vừa ngạc nhiên vừa xúc động.

Cô An không biết nhiều về thân thế của ông. Với cô, ông chỉ là một cụ già hiền hậu, hay kể chuyện đời, dạy cô cách sống tử tế. Còn với ông, cô là đứa cháu mà ông chưa từng có — chân thành, ấm áp, và không toan tính.

Một đêm đông, ông nhẹ nhàng trút hơi thở cuối cùng trong giấc ngủ. Cụ An là người phát hiện ra đầu tiên. Bàn tay ông vẫn nắm chặt bức ảnh bà Hạnh – người vợ ông yêu đến cuối đời.

Ba ngày sau, tin ông mất được thông báo cho gia đình. Không ai khóc. Họ chỉ quan tâm đến “di chúc”.

Ngày tang lễ, cả gia tộc họ Lâm tụ tập đông đủ tại văn phòng luật sư Trịnh Hồng, người phụ trách pháp lý cho ông Phúc suốt 30 năm. Ai nấy đều căng thẳng nhưng trong lòng lại rộn lên niềm háo hức — bởi khối tài sản ông từng nắm giữ khổng lồ đến mức có thể thay đổi cả đời người.

Bà Trịnh mở tập hồ sơ, giọng nghiêm nghị vang lên giữa căn phòng sang trọng:

“Di chúc của ông Lâm Văn Phúc, được ký và công chứng trước sự chứng kiến của ba luật sư độc lập. Nội dung như sau:

‘Tôi – Lâm Văn Phúc – để lại toàn bộ tài sản chưa công bố, gồm các bất động sản đứng tên công ty mẹ ở nước ngoài, tài khoản ngân hàng tại Singapore và Thụy Sĩ, tổng trị giá ước tính 1.200 tỷ đồng Việt Nam – cho một người duy nhất: Nguyễn Thị An, điều dưỡng viên tại Viện Dưỡng Lão Hoa Sen.’”

Không khí như đông cứng lại.

Một vài người con gái tái mét. Lâm Minh giật mạnh ghế, gằn giọng:“Không thể nào! Một con nhỏ điều dưỡng vô danh thì liên quan gì đến cha tôi?”

Bà Trịnh điềm tĩnh nói:
“Ông Phúc đã để lại một video ghi hình. Xin mời mọi người xem.”

Màn hình lớn sáng lên. Hình ảnh cụ Phúc hiện ra – gầy gò, yếu ớt nhưng ánh mắt sáng rõ.

“Các con của cha, nếu các con đang xem đoạn video này, nghĩa là cha đã đi rồi. Cha không trách ai cả, vì cha hiểu, con người đôi khi mù quáng trước đồng tiền.

Nhưng cha muốn các con biết – người khiến cha cảm thấy được yêu thương trong những năm cuối đời không phải là con cháu, mà là một cô gái trẻ không máu mủ: Nguyễn Thị An.

Cô ấy đút cho cha ăn, đắp chăn cho cha ngủ, trò chuyện với cha mỗi ngày… Không vì tài sản, chỉ vì lòng nhân.

Cha để lại tiền cho cô ấy – không phải vì cô ấy cần, mà vì cha muốn các con học được bài học cuối cùng của đời cha: Tiền không bao giờ mua được tình người.

Đoạn video dừng lại. Căn phòng rơi vào im lặng tuyệt đối.

Bà Trịnh tiếp tục đọc phần phụ lục di chúc:

“Nếu sau khi nghe lời tôi mà con cháu còn lòng tự trọng, hãy đến Viện Dưỡng Lão Hoa Sen, thắp cho tôi một nén nhang.

Nếu ai quỳ xuống thật tâm, tôi để lại phần nhỏ trong quỹ từ thiện Ánh Sáng Lâm Phát, do cô Nguyễn Thị An điều hành.

Còn ai nổi giận, kiện cáo hay tranh giành, thì xin hãy nhớ: Tôi không còn là cha của các con nữa.

Một tiếng khóc bật lên. Là Lâm Lan, cô con gái út sống ở nước ngoài, nức nở:

“Cha ơi… con đã nói họ đừng ép cha ký giấy. Con biết cha buồn lắm. Nhưng họ không nghe…”

Còn Lâm Minh, người từng là niềm tự hào của cha, giờ ngồi sụp xuống, đôi tay run bần bật. Không ai trong gia tộc dám ngẩng mặt lên nhìn nhau.

Chiều hôm ấy, trong khi họ Lâm rời khỏi văn phòng với khuôn mặt thất thần, thì ở viện dưỡng lão, cô An lặng lẽ thắp hương bên bàn thờ ông Phúc.

Cô khẽ nói, giọng run run:

“Ông ơi… con không cần tiền của ông đâu. Con chỉ mong ông được yên nghỉ. Con sẽ dùng tất cả để chăm lo cho những cụ già cô đơn, bị con cháu bỏ rơi — như ông từng vậy.”

Làn khói hương bay lên, quấn nhẹ quanh di ảnh. Nụ cười hiền hậu của cụ Phúc trong khung ảnh như sáng hơn dưới ánh chiều tà.

Bên ngoài, gió khẽ thổi, những cánh hoa sen trong vườn lay nhẹ — như lời cảm ơn của người đã khuất, gửi đến cô gái trẻ có trái tim ấm áp, người đã dạy cho cả một gia tộc bài học về tình người và lòng hiếu thảo thật sự.

Có thể bạn quan tâm

Bài đăng phổ biến từ blog này

Đi công tác 1 tuần nên gửi con gái sang nhà ông nội nhưng hôm nào gọi về con cũng bảo sợ. Vừa xong việc tôi lập tức phi về đón ngay, bước vào nhà thì chết đứng khi thấy bố đang nằm trên sofa còn con gái tôi đang…

  Thấy tiếng người cười cười nói nói trong bếp, tôi lao vào xem thì bất ngờ. Tôi lấy chồng khá sớm, khi ấy mới 20 tuổi chưa có công ăn việc làm gì cả. Lấy chồng xong tôi sinh ngay 1 bé gái năm 21 tuổi và ở nhà chăm sóc con, cơm nước cho chồng suốt 3 năm liền. Trong khoảng thời gian ấy, tôi cũng khao khát được đi làm nhưng chồng không cho, anh nói một mình anh có thể gánh vác được kinh tế nên việc của người mẹ, người phụ nữ như tôi là chỉ cần an tâm ở nhà sinh đẻ và nuôi con. Vậy nên khi con lớn được 3 tuổi tôi sinh thêm 1 bé nữa để nuôi một thể. Cái gì cũng có cái giá của nó, trong khi tôi ngập đầu vào bỉm sữa, bếp núc, quần áo lúc nào cũng hôi rình, luộm thuộm thì chồng tôi bảnh bao, nước hoa thơm phức. Vậy nên chán nhau cũng là lẽ thường tình. Khi con lớn lên 5 tuổi cũng là lúc anh có người mới bên ngoài và về đòi ly hôn với tôi. Lúc đó trong người tôi không có một xu dính túi làm lại cuộc đời mới cảm thấy hối hận. Dẫu vậy thương con nhỏ còn bé quá mới chỉ 2 tuổi n...

Chính thức: Tạm biệt Hoàng Hường

  Trước những phát ngôn gây xúc phạm của bà Hoàng Thị Hường, Sở Văn hóa thể thao và du lịch tỉnh Hà Giang vừa có văn bản đề nghị xử lý. Trước đó, nữ doanh nhân cũng từng gây tranh cãi trên mạng xã hội vì có nhiều phát ngôn không chuẩn mực. Mới đây, nữ doanh nhân Hoàng Hường (Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Dược phẩm Hoàng Hường) vừa bị cơ quan chức năng tỉnh Hà Giang đề nghị xem xét, xử lý vì có phát ngôn xúc phạm đến món ăn truyền thống của đồng bào dân tộc. Nữ doanh nhân Hoàng Hường. Cụ thể, vào tháng 2/2023, bà Thào Thị Mua (trú tại xóm Chúng Pả A, xã Phó Cáo, huyện Đồng Văn, Hà Giang) đã làm đơn phản ánh về việc doanh nhân Hoàng Hường lên mạng xã hội livestream nói mèn mén là cám lợn, là món ăn giải nghiệp. Theo phản ánh của bà Mua, trong phiên livestream ngày 6/2/2023 trên Tiktok, bà Hường đã có những lời nói xúc phạm lớn đến nhân phẩm và danh dự những người dân bán hàng và làm dịch vụ hoa cho du khách thuê chụp ảnh tại dốc Thẩm Mã (Hà Giang), gọi họ là “những kẻ ăn xin”. Do đó,...

Bồ đến ngày sinh con trai, tôi rốt ráo báo vợ "Anh phải đi công tác đột xuất 5 ngày" rồi lao vào viện chăm sóc mẹ con cô ấy. Mẹ tròn con vuông, tôi nhẹ cả người, mừng rỡ vì đã có thằng "chống gậy" lúc về già. Sau 5 ngày chăm b/ồ, tôi mới trở về nhà nhưng giật mình thấy cỗ bàn linh đình, nhiều bạn bè, họ hàng bên nhà vợ đang đứng lố nhố trong sân. Vợ tôi làm cỗ gì mà sao không báo tôi?

    Tôi vừa ở bên nhân tình vừa cố gắng giữ trách nhiệm với gia đình. Sau đó, Linh có thai và muốn tôi có trách nhiệm với cô ấy. Tôi cũng không từ chối, nhẫn nại chăm sóc Linh suốt thời gian mang bầu. Tới ngày nhân tình đi đẻ, tôi nói dối với vợ là đi công tác để đến chăm sóc cô ấy.             Tôi biết mình là tên đàn ông tham lam, ích kỷ. Dù tôi đã có vợ con nhưng khi thấy người yêu cũ yếu đuối ngã vào lòng mình, tôi đã đánh mất lý trí. Tôi từng có mối tình sâu đậm với Linh nhưng không có cái kết đẹp, cả hai chia tay trong tiếc nuối. Chúng tôi lần lượt lập gia đình. Tôi lấy vợ và sinh được hai con xinh xắn. Tôi không yêu vợ nhiều như từng yêu Linh, nhưng tôi cũng có tình cảm dành cho vợ. Khi Linh ly hôn chồng rồi quay về tìm tôi, tôi đã mềm lòng trước dáng vẻ yếu đuối của cô ấy một thân một mình nuôi con. Nhưng tôi cũng không muốn ly hôn vợ, cô ấy luôn là người vợ tốt. Tôi dùng dằng giữa hai mối quan hệ. Tôi vừa ở bên nhân tình vừa cố gắng giữ t...

Tôi trót dại nên m:ang th:ai lúc đi học, may mắn chị dâu họ lại hiếm muộn nên nhận con tôi làm con nuôi. 20 năm sau, ngày nó lên xe hoa về nhà chồng có gửi lại tôi 1 phong thư, chỉ với 3 dòng thư mà tôi ch:ết lặ:ng…

  Tôi trót dại nên mang thai lúc đi học, may mắn chị dâu họ lại hiếm muộn nên nhận con tôi làm con nuôi. 20 năm sau, ngày nó lên xe hoa về nhà chồng có gửi lại tôi một phong thư, chỉ với ba dòng thư mà tôi chết lặng… Tôi tên là Hà, năm nay đã 41 tuổi. Nếu ai nhìn vào cuộc sống hiện tại của tôi—một người phụ nữ độc thân, sống một mình trong căn nhà nhỏ cuối ngõ với một tiệm may đầm nhỏ ở thị xã—sẽ không thể hình dung rằng tôi từng trải qua một biến cố lớn đến vậy ở tuổi 17. Năm ấy, tôi đang học lớp 11. Tôi vốn là học sinh giỏi văn, hiền lành, ngoan ngoãn. Gia đình không khá giả nhưng bố mẹ thương tôi lắm. Mọi thứ sẽ vẫn yên bình nếu tôi không dại dột dấn thân vào một cuộc tình vụng trộm với anh Trung—người cùng xã, hơn tôi 5 tuổi, vừa đi nghĩa vụ về. Anh Trung không tệ. Anh từng là ước mơ đầu đời của tôi: cao ráo, có vẻ từng trải, lại ăn nói nhẹ nhàng. Những buổi tối trốn học thêm để gặp nhau, những lời hứa hẹn, tôi tin tất cả. Cho đến ngày tôi phát hiện mình trễ kinh gần 2 tháng. T...

Nhận nuôi đứa cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ, tôi chật vật vì nhà cũng quá nghèo. Một nữ đại gia yêu cầu muốn nhận nuôi cháu tôi với giá 1 tỷ nhưng tôi từ chối. 1 hôm đang ăn cơm thì có người ập đến...

  Nhận nuôi đứa cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ, tôi chật vật vì nhà cũng quá nghèo. Một nữ đại gia yêu cầu muốn nhận nuôi cháu tôi với giá 1 tỷ nhưng tôi từ chối. 1 hôm đang ăn cơm thì có người ập đến… Vợ tôi mới sinh được 2 con đã bỏ nhà đi biệt tăm mấy tháng nay (vợ tôi sinh đôi). Tôi phát hiện vợ tôi đang ở với một người đàn ông ở tỉnh khác. Vợ bỏ đi không có trách nhiệm với con, tôi phải làm gì? – Ảnh minh họa: NGỌC THÀNH Tôi và vợ có giấy đăng ký kết hôn và chưa ra tòa ly hôn. Tôi phải làm gì để vợ tôi phải có trách nhiệm với 2 con còn quá nhỏ? Một bạn đọc gửi câu hỏi tới  Tuổi Trẻ Online . – Luật sư Tào Văn Dũng (Đoàn luật sư TP.HCM) trả lời: Theo quy định tại điểm c, khoản 2, điều 5 Luật Hôn nhân gia đình năm 2014, một trong những hành vi bị cấm là: “Người đang có vợ, có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người khác hoặc chưa có vợ, chưa có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người đang có chồng, có vợ”. Trường hợp của gia đình anh là vợ chồng đã...