Chuyển đến nội dung chính

Cưới chồng đại gia, ngày cưới cô dâu đeo vàng kín cổ nhưng đêm tân hôn vừa nhìn thấy chú rể đã tông cửa chạy

 Ngày cưới hôm ấy, cả làng cả xóm ai nấy đều xôn xao bàn tán. Trên sân khấu dựng giữa sân nhà trai, cô dâu Lan lộng lẫy trong bộ váy trắng tinh khôi, cổ đeo kín vòng vàng, tay đầy nhẫn, đến mức bước đi nặng trĩu. Người ta chỉ chỏ, kẻ thì ngưỡng mộ, kẻ thì ghen tị:“Đúng là có số hưởng, mới hai mươi sáu tuổi mà lấy được chồng đại gia.”



Lan đứng bên cạnh chú rể Hải, một doanh nhân nổi tiếng trong vùng. Ai cũng nghĩ cô may mắn, một bước lên bà hoàng. Nhưng ít ai biết, trước khi nhận lời cưới, Lan đã do dự rất nhiều. Gia đình cô nghèo khó, cha bệnh tật, mẹ gánh nợ. Lời cầu hôn của Hải như một chiếc phao cứu sinh. Cô chẳng yêu say đắm, nhưng cũng chẳng ghét bỏ. Lan tự nhủ: “Có lẽ rồi sẽ quen. Người ta lấy chồng vì tình, mình lấy chồng vì chữ hiếu.”

Tiệc cưới diễn ra linh đình. Trên bàn tiệc, khách khứa hỉ hả cụng ly, ca sĩ hát inh ỏi. Ai cũng mải mê vui cười, chỉ riêng Lan có chút bất an. Cô lén nhìn sang chồng – gương mặt Hải lạnh lùng, ít khi cười. Nhưng ai cũng bảo: “Đàn ông giàu có thì hay nghiêm nghị. Có vậy mới làm nên cơ đồ.” Lan tự an ủi, gắng gượng nở nụ cườiĐêm tân hôn, phòng cô dâu được trang hoàng lộng lẫy: ga giường đỏ thắm, hoa hồng rải đầy. Người thân tiễn ra tận cửa, chúc “trăm năm hạnh phúc”. Lan hồi hộp, tim đập thình thịch. Trong đầu cô thoáng mơ về một khởi đầu mới: dù sao thì chồng mình cũng là chỗ dựa vững chắc, cuộc đời sau này sẽ bớt cơ cực.

Nhưng… khi cánh cửa vừa khép lại, Hải bước đến, cởi chiếc áo vest. Ánh đèn vàng chiếu lên gương mặt anh, làm nổi bật những đường nét cứng rắn. Lan vô thức lùi một bước. Đôi mắt Hải ánh lên thứ gì đó lạ lẫm – vừa dữ dằn vừa khó đoán. Anh tiến đến gần, cởi khuy áo sơ mi. Và chỉ trong khoảnh khắc ấy, Lan bỗng trố mắt, bàn tay run bắn.

Cái mà cô nhìn thấy đã khiến toàn thân lạnh toát…

Lan hét lên, không kịp suy nghĩ. Tiếng “rầm” vang dội khi cô tông cửa chạy ra ngoài, váy cưới vướng víu, vàng bạc loảng xoảng rơi xuống sàn. Người trong nhà chưa kịp hiểu chuyện gì thì bóng cô dâu trắng muốt đã biến mất vào đêm tối…

Người ta đồn đủ điều. Có kẻ bảo Lan thấy chồng xấu quá nên sợ. Có kẻ ác miệng bảo cô tham vàng bạc nhưng lại “ăn ở hai lòng” nên bỏ chạy. Nhưng sự thật thì chỉ mình Lan biếtKhi ánh đèn trong phòng hắt xuống, Lan phát hiện toàn thân Hải chi chít những vết sẹo lồi lõm, từ ngực đến bụng chẳng còn chỗ nào nguyên vẹn. Mùi thuốc sát trùng thoang thoảng. Trong thoáng chốc, cô liên tưởng đến những câu chuyện kỳ quái từng nghe: rằng Hải từng trải qua một vụ tai nạn bí ẩn ở nước ngoài, rằng anh “không còn như người bình thường nữa.”

Lan không phải kẻ nông nổi, nhưng phản xạ tự nhiên khiến cô hoảng loạn. Cô không chắc đó chỉ là sẹo hay còn thứ gì kinh khủng hơn.

Đêm đó, Lan trốn về nhà mẹ đẻ. Cả nhà bàng hoàng. Mẹ cô khóc lóc:

– Con làm gì thế, mất mặt cả họ rồi! Lấy được người ta là phúc bảy đời, sao con dại dột bỏ chạy?

Lan nghẹn ngào kể lại. Mẹ thì vừa lo vừa trách, còn cha thì im lặng. Người đàn ông nghèo khó ấy chậm rãi nói:– Hạnh phúc không thể mua bằng vàng bạc. Nếu con thực sự sợ, thì đừng gượng ép.

Nhưng Lan lại giằng xé. Một phần cô thương cha mẹ, biết họ cần tiền chữa bệnh, cần một chỗ dựa. Một phần cô thấy ám ảnh, không dám nghĩ đến cảnh sống cùng một người đàn ông có bí mật ghê gớm như vậy.

Trong khi đó, bên nhà chồng dậy sóng. Hải không đuổi theo, cũng không nổi giận trước mặt ai. Anh chỉ lạnh lùng bảo:

– Cô ấy chưa quen. Để tôi lo.

Tin tức lan khắp làng xã. “Cô dâu bỏ trốn đêm tân hôn” trở thành đề tài bàn tán nóng hổi. Lan ngại không dám ra khỏi nhàNhưng rồi, một buổi chiều, Hải bất ngờ xuất hiện trước cổng. Anh không mang theo người hầu hay xe sang, chỉ đứng đó, dáng cao gầy, mắt nhìn thẳng.

– Tôi muốn nói chuyện với em.

Lan run rẩy. Cô không biết nên đối diện thế nào…

Trong căn phòng nhỏ của nhà cha mẹ, Lan ngồi đối diện Hải. Không khí căng thẳng, chỉ nghe tiếng đồng hồ tích tắc. Hải từ tốn cởi áo sơ mi, để lộ những vết sẹo.

– Em sợ đúng không? – Anh nói, giọng khàn. – Nhưng em có quyền biết sự thật.

Hóa ra, nhiều năm trước, khi đi công tác nước ngoài, Hải gặp tai nạn cháy nổ. Anh thoát chết, nhưng cơ thể để lại vô số di chứng. Từ đó, anh ít khi xuất hiện công khai, chỉ tập trung vào kinh doanh. Anh chưa từng kể với ai ngoài gia đình thân cận.

– Tôi cưới em không phải để phô trương. Tôi thật sự muốn có một mái ấm. Nhưng nếu em không thể chấp nhận, tôi sẽ trả tự do cho em. – Hải khẽ mỉm cười buồn. – Vàng bạc kia coi như quà cưới. Tôi không đòi lại.

Lan lặng người. Cô nhìn những vết sẹo, không còn cảm giác ghê sợ như đêm hôm ấy. Thay vào đó, cô thấy một nỗi đau được che giấu quá lâu. Người đàn ông này, phía sau vẻ lạnh lùng, hóa ra cũng yếu đuối như ai.

Nhưng lựa chọn không hề dễ. Một bên là cha mẹ đang cần chỗ dựa. Một bên là chính trái tim của cô – vốn chưa từng yêu anh. Lan đấu tranh cả đêm, đến sáng mới tìm Hải để nói:

– Em không bỏ chạy nữa. Nhưng em cần thời gian. Em sẽ ở lại, nhưng chúng ta bắt đầu lại từ đầu, như hai người xa lạ.

Hải gật đầu, mắt ánh lên tia hy vọng.

Từ đó, cuộc sống hôn nhân của họ không còn là chuyện “cô dâu lấy đại gia”, mà là hành trình hai con người tập học cách hiểu, cách chấp nhận nhau. Vết sẹo ngoài da dần không còn quan trọng, cái cần hàn gắn là vết sẹo trong lòng – của cả hai.

Lan vẫn chưa yêu say đắm, nhưng ít nhất, cô không còn muốn bỏ chạy. Cô bắt đầu học cách ở lại…

Có thể bạn quan tâm

Bài đăng phổ biến từ blog này

Đi công tác 1 tuần nên gửi con gái sang nhà ông nội nhưng hôm nào gọi về con cũng bảo sợ. Vừa xong việc tôi lập tức phi về đón ngay, bước vào nhà thì chết đứng khi thấy bố đang nằm trên sofa còn con gái tôi đang…

  Thấy tiếng người cười cười nói nói trong bếp, tôi lao vào xem thì bất ngờ. Tôi lấy chồng khá sớm, khi ấy mới 20 tuổi chưa có công ăn việc làm gì cả. Lấy chồng xong tôi sinh ngay 1 bé gái năm 21 tuổi và ở nhà chăm sóc con, cơm nước cho chồng suốt 3 năm liền. Trong khoảng thời gian ấy, tôi cũng khao khát được đi làm nhưng chồng không cho, anh nói một mình anh có thể gánh vác được kinh tế nên việc của người mẹ, người phụ nữ như tôi là chỉ cần an tâm ở nhà sinh đẻ và nuôi con. Vậy nên khi con lớn được 3 tuổi tôi sinh thêm 1 bé nữa để nuôi một thể. Cái gì cũng có cái giá của nó, trong khi tôi ngập đầu vào bỉm sữa, bếp núc, quần áo lúc nào cũng hôi rình, luộm thuộm thì chồng tôi bảnh bao, nước hoa thơm phức. Vậy nên chán nhau cũng là lẽ thường tình. Khi con lớn lên 5 tuổi cũng là lúc anh có người mới bên ngoài và về đòi ly hôn với tôi. Lúc đó trong người tôi không có một xu dính túi làm lại cuộc đời mới cảm thấy hối hận. Dẫu vậy thương con nhỏ còn bé quá mới chỉ 2 tuổi n...

Chính thức: Tạm biệt Hoàng Hường

  Trước những phát ngôn gây xúc phạm của bà Hoàng Thị Hường, Sở Văn hóa thể thao và du lịch tỉnh Hà Giang vừa có văn bản đề nghị xử lý. Trước đó, nữ doanh nhân cũng từng gây tranh cãi trên mạng xã hội vì có nhiều phát ngôn không chuẩn mực. Mới đây, nữ doanh nhân Hoàng Hường (Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Dược phẩm Hoàng Hường) vừa bị cơ quan chức năng tỉnh Hà Giang đề nghị xem xét, xử lý vì có phát ngôn xúc phạm đến món ăn truyền thống của đồng bào dân tộc. Nữ doanh nhân Hoàng Hường. Cụ thể, vào tháng 2/2023, bà Thào Thị Mua (trú tại xóm Chúng Pả A, xã Phó Cáo, huyện Đồng Văn, Hà Giang) đã làm đơn phản ánh về việc doanh nhân Hoàng Hường lên mạng xã hội livestream nói mèn mén là cám lợn, là món ăn giải nghiệp. Theo phản ánh của bà Mua, trong phiên livestream ngày 6/2/2023 trên Tiktok, bà Hường đã có những lời nói xúc phạm lớn đến nhân phẩm và danh dự những người dân bán hàng và làm dịch vụ hoa cho du khách thuê chụp ảnh tại dốc Thẩm Mã (Hà Giang), gọi họ là “những kẻ ăn xin”. Do đó,...

Bồ đến ngày sinh con trai, tôi rốt ráo báo vợ "Anh phải đi công tác đột xuất 5 ngày" rồi lao vào viện chăm sóc mẹ con cô ấy. Mẹ tròn con vuông, tôi nhẹ cả người, mừng rỡ vì đã có thằng "chống gậy" lúc về già. Sau 5 ngày chăm b/ồ, tôi mới trở về nhà nhưng giật mình thấy cỗ bàn linh đình, nhiều bạn bè, họ hàng bên nhà vợ đang đứng lố nhố trong sân. Vợ tôi làm cỗ gì mà sao không báo tôi?

    Tôi vừa ở bên nhân tình vừa cố gắng giữ trách nhiệm với gia đình. Sau đó, Linh có thai và muốn tôi có trách nhiệm với cô ấy. Tôi cũng không từ chối, nhẫn nại chăm sóc Linh suốt thời gian mang bầu. Tới ngày nhân tình đi đẻ, tôi nói dối với vợ là đi công tác để đến chăm sóc cô ấy.             Tôi biết mình là tên đàn ông tham lam, ích kỷ. Dù tôi đã có vợ con nhưng khi thấy người yêu cũ yếu đuối ngã vào lòng mình, tôi đã đánh mất lý trí. Tôi từng có mối tình sâu đậm với Linh nhưng không có cái kết đẹp, cả hai chia tay trong tiếc nuối. Chúng tôi lần lượt lập gia đình. Tôi lấy vợ và sinh được hai con xinh xắn. Tôi không yêu vợ nhiều như từng yêu Linh, nhưng tôi cũng có tình cảm dành cho vợ. Khi Linh ly hôn chồng rồi quay về tìm tôi, tôi đã mềm lòng trước dáng vẻ yếu đuối của cô ấy một thân một mình nuôi con. Nhưng tôi cũng không muốn ly hôn vợ, cô ấy luôn là người vợ tốt. Tôi dùng dằng giữa hai mối quan hệ. Tôi vừa ở bên nhân tình vừa cố gắng giữ t...

Tôi trót dại nên m:ang th:ai lúc đi học, may mắn chị dâu họ lại hiếm muộn nên nhận con tôi làm con nuôi. 20 năm sau, ngày nó lên xe hoa về nhà chồng có gửi lại tôi 1 phong thư, chỉ với 3 dòng thư mà tôi ch:ết lặ:ng…

  Tôi trót dại nên mang thai lúc đi học, may mắn chị dâu họ lại hiếm muộn nên nhận con tôi làm con nuôi. 20 năm sau, ngày nó lên xe hoa về nhà chồng có gửi lại tôi một phong thư, chỉ với ba dòng thư mà tôi chết lặng… Tôi tên là Hà, năm nay đã 41 tuổi. Nếu ai nhìn vào cuộc sống hiện tại của tôi—một người phụ nữ độc thân, sống một mình trong căn nhà nhỏ cuối ngõ với một tiệm may đầm nhỏ ở thị xã—sẽ không thể hình dung rằng tôi từng trải qua một biến cố lớn đến vậy ở tuổi 17. Năm ấy, tôi đang học lớp 11. Tôi vốn là học sinh giỏi văn, hiền lành, ngoan ngoãn. Gia đình không khá giả nhưng bố mẹ thương tôi lắm. Mọi thứ sẽ vẫn yên bình nếu tôi không dại dột dấn thân vào một cuộc tình vụng trộm với anh Trung—người cùng xã, hơn tôi 5 tuổi, vừa đi nghĩa vụ về. Anh Trung không tệ. Anh từng là ước mơ đầu đời của tôi: cao ráo, có vẻ từng trải, lại ăn nói nhẹ nhàng. Những buổi tối trốn học thêm để gặp nhau, những lời hứa hẹn, tôi tin tất cả. Cho đến ngày tôi phát hiện mình trễ kinh gần 2 tháng. T...

Nhận nuôi đứa cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ, tôi chật vật vì nhà cũng quá nghèo. Một nữ đại gia yêu cầu muốn nhận nuôi cháu tôi với giá 1 tỷ nhưng tôi từ chối. 1 hôm đang ăn cơm thì có người ập đến...

  Nhận nuôi đứa cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ, tôi chật vật vì nhà cũng quá nghèo. Một nữ đại gia yêu cầu muốn nhận nuôi cháu tôi với giá 1 tỷ nhưng tôi từ chối. 1 hôm đang ăn cơm thì có người ập đến… Vợ tôi mới sinh được 2 con đã bỏ nhà đi biệt tăm mấy tháng nay (vợ tôi sinh đôi). Tôi phát hiện vợ tôi đang ở với một người đàn ông ở tỉnh khác. Vợ bỏ đi không có trách nhiệm với con, tôi phải làm gì? – Ảnh minh họa: NGỌC THÀNH Tôi và vợ có giấy đăng ký kết hôn và chưa ra tòa ly hôn. Tôi phải làm gì để vợ tôi phải có trách nhiệm với 2 con còn quá nhỏ? Một bạn đọc gửi câu hỏi tới  Tuổi Trẻ Online . – Luật sư Tào Văn Dũng (Đoàn luật sư TP.HCM) trả lời: Theo quy định tại điểm c, khoản 2, điều 5 Luật Hôn nhân gia đình năm 2014, một trong những hành vi bị cấm là: “Người đang có vợ, có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người khác hoặc chưa có vợ, chưa có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người đang có chồng, có vợ”. Trường hợp của gia đình anh là vợ chồng đã...