Chuyển đến nội dung chính

Gieo nhân nào sẽ hái quả đó, gieo hạt thiện lành sẽ có ngày hái trái thiện lành

 

Giữa trưa nắng cháy da trên con đường nhuốm bụi công trình, chị Hương – công nhân xây dựng – lại trải tấm bạt nhỏ, ngồi ăn cơm bên vỉa hè. Cơm trưa đạm bạc, có rau luộc, thịt kho, chai nước lọc, nhưng luôn được chuẩn bị hai phần.Một phần cho chị, phần còn lại để gần thùng giấy cũ dưới gốc cây, nơi ông lão ve chai thường dừng chân. Họ không cần nói, cũng chẳng hỏi nhau điều gì. Lần đầu tiên, thấy ông gục xuống vì mệt, tay run run, chị đặt hộp cơm xuống và nói khẽ: “Con có dư một phần, chú ăn cho ấm bụng.”Ông nhìn chị, đôi mắt đục ngầu ánh nước, gật đầu thay lời cảm ơn. Từ hôm ấy, trưa công trình không chỉ có bụi và nắng mà còn có hai con người lặng lẽ chia nhau một chút tình người.Chị Hương chưa bao giờ biết tên ông. Chỉ biết rằng, ông lão khom lưng, răng rụng gần hết, nhưng luôn dọn sạch rác sau khi ăn, vỏ chai đặt ngay ngắn – như một lời hồi đáp thầm lặng.Dù nghèo, chị vẫn không thấy tiếc phần cơm mình san sẻ. Với chị, bố mất sớm, mẹ cũng từng đi ve chai nuôi chị khôn lớn. Giờ chị chỉ đang nối lại một mạch ân tình mà đời đã từng trao.

Thế rồi biến cố ập đến. Công ty xây dựng nơi chị làm ăn thua lỗ, nợ chồng chất, giải thể đột ngột.Lương tháng cuối bị nợ lại, chị tay trắng, thất nghiệp. Không chồng, không con, không bằng cấp, chị dọn về xóm trọ nghèo ở ngoại ô, sống bằng tiền tích cóp cũ và những bữa mì gói lặng lẽ.Hàng xóm dần biết chuyện, người thương thì cho rau, kẻ quen thì giới thiệu việc rửa chén theo giờ. Chị gật đầu hết, miễn có đồng ra đồng vào. Nhưng mỗi chiều, đi ngang mấy công trình, lòng chị lại chùng xuống, nhớ những ngày đổ mồ hôi mà vẫn thấy ấm lòng, vì ít nhất khi đó chị còn được trao đi.Một chiều muộn, trời mưa lất phất, có tiếng gõ cửa phòng trọ ọp ẹp. Chị Hương mở cửa, thấy một người đàn ông trẻ, ăn mặc gọn gàng, tay cầm túi giấy và một phong bì.“Chị có phải là người từng làm công nhân xây dựng ở công trình đường vành đai không ạ?”Chị ngẩn người, gật đầu: “Dạ, đúng rồi. Nhưng… sao cậu biết?”Người đàn ông cúi đầu, nói chậm rãi:“Em là con trai ông cụ nhặt ve chai chị vẫn hay để cơm và nước cho. Bố em vừa mất tháng trước… Nhưng trước khi mất, ông nhắc chị rất nhiều lần. Ông bảo, hồi ấy sống được là nhờ những hộp cơm ấy. Ông bảo chị tốt bụng, sống tử tế, và ước gì có ngày được báo đáp.”Chị Hương sững người, cổ họng nghẹn lại.

Người đàn ông đưa phong bì ra:“Em hiện là giám đốc một xưởng gia công nội thất nhỏ. Em muốn mời chị về làm quản lý kho, lương không cao nhưng ổn định. Đây là thư giới thiệu và hợp đồng. Mong chị nhận, như cách chị từng âm thầm giúp bố em.”Chị cầm lấy phong bì, tay run. Không phải vì phấn khởi, mà vì trái tim chị như bị ai đó bóp nhẹ, rưng rức, nhức nhối – không phải vì nỗi buồn, mà vì thứ xúc động không gọi tên được.Món quà mà chị từng trao đi khi chẳng có gì, lại quay về theo cách không ai ngờ. Không cần tiếng cảm ơn, không cần ghi ơn, nhưng cuối cùng, ân tình vẫn tìm được đường trở lại.Chị Hương ngẩng đầu nhìn mưa ngoài hiên, lòng nhẹ tênh. Có những hạt giống được gieo âm thầm, rồi nở hoa đúng lúc người gieo cần một bàn tay.Và cuộc đời, đôi khi không trả lại bằng tiền, mà trả bằng một cánh cửa – mở ra giữa lúc ta tưởng chẳng còn lối đi nàoXEM THÊM:

Một cảnh tượng bất ngờ, khiến tôi định “tương tác” đối thủ, ai ngờ lời ông cụ nói khiến tôi choáng váng, run rẩy rồi ôm mặt bật khóc

Tuấn – anh thợ cơ khí ngoài 30 tuổi, lấy vợ được 3 năm. Vợ anh, Lan, nhỏ nhắn, trắng trẻo, đi đâu cũng được khen là “vợ đảm con ngoan”. Ai mà ngờ được, cái ngày Tuấn bất ngờ về sớm lại thành ngày đời anh rẽ sang một hướng khác.

Chiều hôm đó, Tuấn tan ca từ 4h. Về đến đầu ngõ đã thấy cửa nhà khép hờ. Anh lén lút bước vào, định làm cho vợ bất ngờ. Nhưng vừa tới gần phòng ngủ, Tuấn như chết đứng khi nghe tiếng rên rỉ đầy… khó tả.Đạp cửa xông vào, Tuấn như nổ tung: Trên giường, vợ anh – Lan – đang quấn quýt cùng một ông cụ tóc bạc trắng, da nhăn nheo, tuổi phải ngoài tám mươi!

“Lan!!!” – Tuấn gầm lên, máu trong người sôi sục.

Lan tái mét, vội chùm chăn che thân. Cụ ông kia thì run rẩy, lắp bắp mặc vội quần áo. Không kìm được, Tuấn lao đến, nắm cổ áo ông ta:
– “Ông già khọm! Ông không biết nhục à?!”

Lan òa khóc, ôm chặt lấy chồng:
– “Anh ơi, đừng đánh! Đừng làm ông ấy bị thương, em xin anh!”

Càng nghe, Tuấn càng điên. Vợ trẻ, xinh đẹp, lại đi “mây mưa” với một cụ ông tám mươi tuổi? Chẳng lẽ vì tiền? Hay đây là loại “sở thích bệnh hoạn”? Trong đầu Tuấn chỉ muốn tung nắm đấm cho ông ta nhừ tử.Thế nhưng, đúng lúc nắm đấm giơ cao, ông cụ bỗng thều thào một câu khiến cả Tuấn lẫn Lan chết lặng:

– “Cậu… tôi… là cha ruột của cậu.”

Tuấn khựng lại, tưởng mình nghe nhầm.
– “Ông nói gì? Cha tôi mất từ hồi tôi hai tuổi cơ mà!”

Ông cụ run run, đôi mắt mờ đục ánh lên tia buồn:
– “Không, cha cậu vẫn còn sống… Tôi chính là cha cậu. Năm xưa chiến tranh loạn lạc, tôi bị cuốn đi, lưu lạc mấy chục năm. Khi tìm về thì mẹ cậu đã mất, còn cậu thì chẳng nhớ mặt cha. Tôi già rồi, không muốn quấy rầy… Lan biết chuyện nên lén giúp đỡ, chăm sóc tôi. Hôm nay nó xoa bóp thuốc, tôi mệt quá ngã xuống giường… chứ không như cậu nghĩ.”

Lan nghẹn ngào:
– “Em giấu anh vì sợ anh sốc. Em thương ông như cha, muốn bù đắp phần nào. Nhưng mọi chuyện lại thành ra thế này…”

Tai ù đi, Tuấn ngồi phịch xuống ghế, toàn thân run bần bật. Hình ảnh vừa chứng kiến ám ảnh quá nặng, nhưng nghe lời ông cụ cùng tiếng khóc nức nở của Lan, anh bắt đầu lung lay.

Ông cụ thở dài:
– “Nếu cậu không tin, cứ xét nghiệm ADN. Tôi chỉ mong lúc cuối đời được nhìn con trai mình một lần. Đừng trách Lan, nó thật lòng.”

Tuấn chết điếng. Cái cảnh định “bắt gian tại trận” lại hóa ra là màn đoàn tụ cha con đầy trớ trêu. Nước mắt anh ứa ra, vừa uất nghẹn, vừa thương, vừa rối bời.

Tối đó, ba người ngồi lại. Lan kể tường tận việc biết thân phận ông cụ từ người quen, âm thầm giúp đỡ. Ông cụ thì không ngừng xin lỗi vì bỏ lỡ cả tuổi thơ của con.

Câu chuyện sau đó lan khắp xóm, ai cũng xì xào: kẻ thì chửi Lan ngoại tình, người lại thương cảm cho cảnh cha con gặp nhau muộn màng. Riêng Tuấn, anh chọn im lặng. Anh hiểu, đôi khi sự thật cay đắng hơn cả nỗi đau bị phản bội.

Nhưng từ hôm đó, ông cụ dọn về sống chung. Ban đầu, Tuấn còn xa cách, nhưng dần dần, anh cũng mở lòng. Vì nếu không có Lan, có lẽ anh chẳng bao giờ biết cha mình vẫn còn sống.

Một pha “bắt gian” tưởng chừng tan cửa nát nhà, cuối cùng lại thành nút thắt đoàn tụ đầy nước mắt. Đời đúng là không thể lường trước được

Có thể bạn quan tâm

Bài đăng phổ biến từ blog này

Đi công tác 1 tuần nên gửi con gái sang nhà ông nội nhưng hôm nào gọi về con cũng bảo sợ. Vừa xong việc tôi lập tức phi về đón ngay, bước vào nhà thì chết đứng khi thấy bố đang nằm trên sofa còn con gái tôi đang…

  Thấy tiếng người cười cười nói nói trong bếp, tôi lao vào xem thì bất ngờ. Tôi lấy chồng khá sớm, khi ấy mới 20 tuổi chưa có công ăn việc làm gì cả. Lấy chồng xong tôi sinh ngay 1 bé gái năm 21 tuổi và ở nhà chăm sóc con, cơm nước cho chồng suốt 3 năm liền. Trong khoảng thời gian ấy, tôi cũng khao khát được đi làm nhưng chồng không cho, anh nói một mình anh có thể gánh vác được kinh tế nên việc của người mẹ, người phụ nữ như tôi là chỉ cần an tâm ở nhà sinh đẻ và nuôi con. Vậy nên khi con lớn được 3 tuổi tôi sinh thêm 1 bé nữa để nuôi một thể. Cái gì cũng có cái giá của nó, trong khi tôi ngập đầu vào bỉm sữa, bếp núc, quần áo lúc nào cũng hôi rình, luộm thuộm thì chồng tôi bảnh bao, nước hoa thơm phức. Vậy nên chán nhau cũng là lẽ thường tình. Khi con lớn lên 5 tuổi cũng là lúc anh có người mới bên ngoài và về đòi ly hôn với tôi. Lúc đó trong người tôi không có một xu dính túi làm lại cuộc đời mới cảm thấy hối hận. Dẫu vậy thương con nhỏ còn bé quá mới chỉ 2 tuổi n...

Chính thức: Tạm biệt Hoàng Hường

  Trước những phát ngôn gây xúc phạm của bà Hoàng Thị Hường, Sở Văn hóa thể thao và du lịch tỉnh Hà Giang vừa có văn bản đề nghị xử lý. Trước đó, nữ doanh nhân cũng từng gây tranh cãi trên mạng xã hội vì có nhiều phát ngôn không chuẩn mực. Mới đây, nữ doanh nhân Hoàng Hường (Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Dược phẩm Hoàng Hường) vừa bị cơ quan chức năng tỉnh Hà Giang đề nghị xem xét, xử lý vì có phát ngôn xúc phạm đến món ăn truyền thống của đồng bào dân tộc. Nữ doanh nhân Hoàng Hường. Cụ thể, vào tháng 2/2023, bà Thào Thị Mua (trú tại xóm Chúng Pả A, xã Phó Cáo, huyện Đồng Văn, Hà Giang) đã làm đơn phản ánh về việc doanh nhân Hoàng Hường lên mạng xã hội livestream nói mèn mén là cám lợn, là món ăn giải nghiệp. Theo phản ánh của bà Mua, trong phiên livestream ngày 6/2/2023 trên Tiktok, bà Hường đã có những lời nói xúc phạm lớn đến nhân phẩm và danh dự những người dân bán hàng và làm dịch vụ hoa cho du khách thuê chụp ảnh tại dốc Thẩm Mã (Hà Giang), gọi họ là “những kẻ ăn xin”. Do đó,...

Bồ đến ngày sinh con trai, tôi rốt ráo báo vợ "Anh phải đi công tác đột xuất 5 ngày" rồi lao vào viện chăm sóc mẹ con cô ấy. Mẹ tròn con vuông, tôi nhẹ cả người, mừng rỡ vì đã có thằng "chống gậy" lúc về già. Sau 5 ngày chăm b/ồ, tôi mới trở về nhà nhưng giật mình thấy cỗ bàn linh đình, nhiều bạn bè, họ hàng bên nhà vợ đang đứng lố nhố trong sân. Vợ tôi làm cỗ gì mà sao không báo tôi?

    Tôi vừa ở bên nhân tình vừa cố gắng giữ trách nhiệm với gia đình. Sau đó, Linh có thai và muốn tôi có trách nhiệm với cô ấy. Tôi cũng không từ chối, nhẫn nại chăm sóc Linh suốt thời gian mang bầu. Tới ngày nhân tình đi đẻ, tôi nói dối với vợ là đi công tác để đến chăm sóc cô ấy.             Tôi biết mình là tên đàn ông tham lam, ích kỷ. Dù tôi đã có vợ con nhưng khi thấy người yêu cũ yếu đuối ngã vào lòng mình, tôi đã đánh mất lý trí. Tôi từng có mối tình sâu đậm với Linh nhưng không có cái kết đẹp, cả hai chia tay trong tiếc nuối. Chúng tôi lần lượt lập gia đình. Tôi lấy vợ và sinh được hai con xinh xắn. Tôi không yêu vợ nhiều như từng yêu Linh, nhưng tôi cũng có tình cảm dành cho vợ. Khi Linh ly hôn chồng rồi quay về tìm tôi, tôi đã mềm lòng trước dáng vẻ yếu đuối của cô ấy một thân một mình nuôi con. Nhưng tôi cũng không muốn ly hôn vợ, cô ấy luôn là người vợ tốt. Tôi dùng dằng giữa hai mối quan hệ. Tôi vừa ở bên nhân tình vừa cố gắng giữ t...

Tôi trót dại nên m:ang th:ai lúc đi học, may mắn chị dâu họ lại hiếm muộn nên nhận con tôi làm con nuôi. 20 năm sau, ngày nó lên xe hoa về nhà chồng có gửi lại tôi 1 phong thư, chỉ với 3 dòng thư mà tôi ch:ết lặ:ng…

  Tôi trót dại nên mang thai lúc đi học, may mắn chị dâu họ lại hiếm muộn nên nhận con tôi làm con nuôi. 20 năm sau, ngày nó lên xe hoa về nhà chồng có gửi lại tôi một phong thư, chỉ với ba dòng thư mà tôi chết lặng… Tôi tên là Hà, năm nay đã 41 tuổi. Nếu ai nhìn vào cuộc sống hiện tại của tôi—một người phụ nữ độc thân, sống một mình trong căn nhà nhỏ cuối ngõ với một tiệm may đầm nhỏ ở thị xã—sẽ không thể hình dung rằng tôi từng trải qua một biến cố lớn đến vậy ở tuổi 17. Năm ấy, tôi đang học lớp 11. Tôi vốn là học sinh giỏi văn, hiền lành, ngoan ngoãn. Gia đình không khá giả nhưng bố mẹ thương tôi lắm. Mọi thứ sẽ vẫn yên bình nếu tôi không dại dột dấn thân vào một cuộc tình vụng trộm với anh Trung—người cùng xã, hơn tôi 5 tuổi, vừa đi nghĩa vụ về. Anh Trung không tệ. Anh từng là ước mơ đầu đời của tôi: cao ráo, có vẻ từng trải, lại ăn nói nhẹ nhàng. Những buổi tối trốn học thêm để gặp nhau, những lời hứa hẹn, tôi tin tất cả. Cho đến ngày tôi phát hiện mình trễ kinh gần 2 tháng. T...

Nhận nuôi đứa cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ, tôi chật vật vì nhà cũng quá nghèo. Một nữ đại gia yêu cầu muốn nhận nuôi cháu tôi với giá 1 tỷ nhưng tôi từ chối. 1 hôm đang ăn cơm thì có người ập đến...

  Nhận nuôi đứa cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ, tôi chật vật vì nhà cũng quá nghèo. Một nữ đại gia yêu cầu muốn nhận nuôi cháu tôi với giá 1 tỷ nhưng tôi từ chối. 1 hôm đang ăn cơm thì có người ập đến… Vợ tôi mới sinh được 2 con đã bỏ nhà đi biệt tăm mấy tháng nay (vợ tôi sinh đôi). Tôi phát hiện vợ tôi đang ở với một người đàn ông ở tỉnh khác. Vợ bỏ đi không có trách nhiệm với con, tôi phải làm gì? – Ảnh minh họa: NGỌC THÀNH Tôi và vợ có giấy đăng ký kết hôn và chưa ra tòa ly hôn. Tôi phải làm gì để vợ tôi phải có trách nhiệm với 2 con còn quá nhỏ? Một bạn đọc gửi câu hỏi tới  Tuổi Trẻ Online . – Luật sư Tào Văn Dũng (Đoàn luật sư TP.HCM) trả lời: Theo quy định tại điểm c, khoản 2, điều 5 Luật Hôn nhân gia đình năm 2014, một trong những hành vi bị cấm là: “Người đang có vợ, có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người khác hoặc chưa có vợ, chưa có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người đang có chồng, có vợ”. Trường hợp của gia đình anh là vợ chồng đã...