Chuyển đến nội dung chính

Năm năm sau ly hôn, tôi trở về để “trả đũa” người vợ phản bội. Nhưng cái kết lại khiến tôi ngã

 Tôi đứng trước căn nhà cũ, nơi từng chất đầy tiếng cười và hạnh phúc—nhưng giờ đây chỉ còn là vết sẹo âm ỉ trong lòng. Năm năm trước, tôi rời khỏi nơi này như một kẻ bại trận: tay trắng, danh dự bị chà đạp, trái tim vỡ vụn vì người đàn bà từng thề non hẹn biển đã phản bội tôi. Bây giờ, tôi quay lại. Không phải để hàn gắn. Mà để trả đũa.Tôi tên Hưng. 35 tuổi. Năm năm trước, tôi là một kỹ sư công nghệ thông tin, sống cùng vợ—Thảo—và con trai 3 tuổi trong một căn chung cư nhỏ ở Hà Nội. Chúng tôi từng yêu nhau từ thời đại học, trải qua nhiều khó khăn mới đến được với nhau. Tôi tin cô ấy là người phụ nữ của đời mình. Nhưng hóa ra, tôi chỉ là một chương tạm trong cuộc đời cô ấy.



Mọi chuyện bắt đầu khi Thảo chuyển sang làm ở một công ty bất động sản. Cô bắt đầu thay đổi: về muộn, cầm điện thoại cả đêm, và đặc biệt… không còn mặn mà chuyện vợ chồng. Tôi nghi ngờ nhưng không có bằng chứng. Đến một ngày, tôi bắt gặp cô ấy nhắn tin cho một người đàn ông, nội dung đầy những lời yêu đương ngọt ngào. Khi tôi đối chất, cô ấy không chối, mà còn lạnh lùng nói:

“Em yêu người khác rồi. Chúng ta ly hôn đi.”Tôi tưởng như không thở nổi. Nhưng cuối cùng, tôi buông tay. Không giành quyền nuôi con. Không tranh tài sản. Tôi chỉ mang theo một va li, và bỏ lại sau lưng mọi thứ.

Tôi vào Sài Gòn, bắt đầu lại từ con số không. Vừa làm vừa học thêm, khởi nghiệp cùng vài người bạn. Sau ba năm, tôi có công ty riêng chuyên về phần mềm quản lý cho doanh nghiệp. Khách hàng lớn, doanh thu tốt. Tôi có nhà, có xe, có địa vị. Nhưng mỗi đêm, tôi vẫn nhớ đến đứa con trai nhỏ, và… nỗi nhục ngày xưa.

Năm năm là quá đủ. Tôi quyết định quay về Hà Nội. Không báo trước. Không liên lạc với ai. Tôi tìm hiểu: Thảo vẫn sống ở căn nhà cũ, nhưng giờ là một bà mẹ đơn thân. Người tình năm xưa bỏ rơi cô ta sau một năm. Công việc của cô không mấy khá khẩm. Tôi biết tất cả qua người bạn cũ vẫn giữ liên lạc với cả hai.

Kế hoạch của tôi rất đơn giản: xuất hiện lại trong cuộc đời cô ta như một người thành đạt, thành công vượt trội, để cô ấy phải hối hận, ghen tị, đau khổ vì đã đánh mất tôi. Tôi muốn cô ta nhìn thấy tôi, tiếc nuối, khao khát, rồi tôi sẽ… lạnh lùng quay đi. Đó là cái giá cô ta phải trả.

Một chiều thứ Bảy, tôi đứng trước cổng trường tiểu học nơi con trai tôi—bé Nam—đang học. Tim tôi đập mạnh khi thấy thằng bé từ xa, đeo cặp sách nhỏ, chạy tung tăng. Nó lớn quá. Không nhận ra tôi. Tất nhiên rồiTôi bắt chuyện. Ban đầu nó dè chừng. Nhưng khi tôi nói: “Chú là bạn của bố cháu. Ngày xưa chú hay bế cháu lắm đó”, nó bỗng tươi cười. Tôi mua cho nó cây kem, hỏi han chuyện học hành. Nó kể: “Mẹ cháu hay làm thêm buổi tối, nên cháu hay ăn mì gói. Nhưng mẹ thương cháu lắm.”

Lòng tôi chùng xuống.

Tối đó, tôi gọi điện cho Thảo. Số cô ấy vẫn vậy. Cô bắt máy sau 3 hồi chuông. Giọng cô hơi run khi nghe tôi nói:

“Anh là Hưng.”

Im lặng vài giây.“Anh… về rồi à?”

“Ừ. Gặp nhau nói chuyện chút được không?”

Chúng tôi gặp nhau ở một quán cà phê cũ, nơi từng là chỗ hẹn hò thời sinh viên. Thảo gầy hơn trước. Mắt có quầng thâm. Không son phấn, không lộng lẫy như xưa. Nhưng ánh mắt thì vẫn… rất cũ: ánh mắt từng khiến tôi tin vào tình yêu.

“Anh thay đổi nhiều quá.” – cô nói, mắt nhìn bộ vest tôi mặc.

“Em cũng vậy.” – tôi đáp, cố giữ bình thảnChúng tôi nói chuyện vài tiếng. Tôi không trách móc. Cô không biện minh. Câu chuyện lạc lõng như hai người lạ. Nhưng tôi thấy trong mắt cô ánh lên chút gì đó… tiếc nuối. Tôi nghĩ: “Kế hoạch của mình đang hiệu quả.”

Những ngày sau đó, tôi bắt đầu đến trường đón Nam vài lần mỗi tuần. Ban đầu Thảo không đồng ý. Nhưng tôi nói mình chỉ muốn gần con. Cô miễn cưỡng cho phép. Tôi dẫn Nam đi chơi, mua đồ chơi, kể cho nó nghe chuyện ngày xưa. Thằng bé dần gọi tôi là “bố”. Một lần nó nói:

“Bố ơi, mẹ hay khóc một mình lắm. Nhưng mẹ bảo không sao.”

Tôi cứng người.

Một tháng sau, tôi mời Thảo ăn tối tại một nhà hàng sang trọng. Tôi chuẩn bị sẵn bài diễn văn trả đũa: khoe thành tựu, đá xoáy, rồi dứt áo ra đi để cô ta mãi mãi tiếc nuối. Nhưng khi nhìn thấy Thảo bước vào, mặc chiếc váy cũ kỹ nhưng vẫn giữ vẻ nền nã, tôi… không mở miệng được.

Thay vào đó, tôi hỏi:

“Em sống thế này… có ổn không?”

Thảo ngạc nhiên, rồi mỉm cười nhạt:

“Không ổn. Nhưng em chấp nhận. Em đã sai, và đang trả giá rồi.”

Tôi cứng họng. Cô không than thở, không đổ lỗi, cũng không cố gắng lấy lòng tôi. Mọi kế hoạch trong đầu tôi bỗng sụp đổ. Tôi bắt đầu nghi ngờ: liệu có phải mình mới là người còn mắc kẹt trong quá khứ?

Từ buổi tối hôm đó, tôi mất ngủ. Mọi thứ không diễn ra theo đúng những gì tôi tính toán.

Tôi nghĩ mình sẽ ngẩng cao đầu rời đi, để lại sau lưng ánh mắt tiếc nuối của Thảo. Nhưng không. Cô không cầu xin, cũng không níu kéo. Cô chỉ nói đơn giản: “Em sai. Em đang trả giá.”

Lần đầu tiên sau năm năm, tôi nhìn Thảo không phải với ánh mắt giận dữ. Tôi nhìn cô như một con người—đầy vết xước, đầy bất toàn, nhưng vẫn đang cố sống, cố làm mẹ tốt. Và tôi bắt đầu nhận ra… có điều gì đó chưa rõ ràng.

Một tuần sau, tôi đến nhà Thảo đưa Nam đi công viên. Thằng bé vui lắm. Nó nắm tay tôi chạy nhảy, cười nói. Lúc quay về, Thảo bảo:

“Anh có rảnh không? Ở lại ăn cơm với mẹ con em.”

Tôi gật đầu. Căn nhà cũ không thay đổi nhiều, nhưng mọi thứ gọn gàng, ấm cúng. Trên bàn ăn là những món đơn giản—trứng chiên, canh bí, đậu phụ sốt cà. Nhưng không hiểu sao, tôi thấy ngon hơn tất cả các nhà hàng tôi từng ăn.

Sau bữa cơm, Thảo rửa bát, còn tôi ngồi xem tivi với Nam. Bất chợt nó hỏi:

“Bố ơi, lúc xưa mẹ với bố chia tay… là vì mẹ xấu đúng không?”

Tôi giật mình. Tôi chưa bao giờ nói điều đó. Tôi định bảo nó đừng nghĩ linh tinh thì Thảo từ trong bếp bước ra, nghe thấy. Cô nhìn tôi, rồi nói nhẹ nhàng:

“Có lẽ… đã đến lúc nói sự thật.”

Tôi nhìn cô, ngạc nhiên.

“Anh còn nhớ lúc em nói em yêu người khác không?”

“Nhớ. Làm sao mà quên được.”

“Em nói dối. Không có ai cả. Em bịa ra người đàn ông đó.”

Tim tôi như ngừng đập.

“Em… tại sao lại làm vậy?”

“Vì lúc đó em phát hiện mình bị ung thư tuyến giáp giai đoạn đầu. Bác sĩ bảo có thể điều trị, nhưng không chắc chắn. Em sợ… sợ làm gánh nặng cho anh. Em nghĩ nếu em cứ vậy, anh sẽ không chịu rời bỏ. Em biết anh thương em lắm.”

Tôi nghẹn họng.

“Em muốn anh được tự do. Bắt đầu lại. Nên em dựng lên chuyện em phản bội. Cả năm đó em âm thầm điều trị, vừa đi làm vừa nuôi con. Khi biết mình ổn, em đã muốn gọi cho anh… nhưng em nghe tin anh đã vào Nam, khởi nghiệp, và thành công. Em không muốn phá vỡ cuộc sống mới của anh.”

Tôi đứng dậy, lòng như có ai bóp nghẹt.

“Tại sao… tại sao em không nói gì? Em nghĩ anh cần danh vọng hơn vợ con sao?”

Thảo không trả lời. Chỉ cúi đầu. Tôi thấy nước mắt rơi xuống bàn tay gầy guộc ấy.

Tôi lang thang cả đêm. Đầu óc quay cuồng. Từng mảnh ký ức xưa trở lại. Những đêm cô ấy mất ngủ. Những lần cô quay mặt khi tôi muốn gần gũi. Những lần cô ho khan, bảo là dị ứng, nhưng hóa ra là do xạ trị.

Tôi mới là kẻ mù quáng. Tôi đã tin vào kịch bản dễ dãi nhất: cô phản bội. Và tôi bỏ đi. Trong năm năm ấy, cô đã một mình gồng gánh, một mình chống chọi bệnh tật, một mình nuôi con. Còn tôi… lại ôm nỗi hận thù, và tưởng mình cao thượng.

Tôi không ngủ đêm đó. Sáng hôm sau, tôi đến trường đón Nam. Tôi nhìn thằng bé, và thấy đôi mắt nó… y chang mẹ nó. Đôi mắt từng làm tôi yêu, rồi từng khiến tôi oán.

Tôi cúi xuống, nói:

“Nam này, từ hôm nay… bố sẽ ở lại đây, bên con và mẹ. Bố không đi đâu nữa.”

Thằng bé nhìn tôi, rồi lao vào ôm tôi thật chặt.

Tôi từng trở về để trả đũa người phụ nữ phản bội mình. Nhưng cuối cùng, tôi chỉ tìm thấy sự thật và một vết thương cũ chưa bao giờ được chữa lành. Tôi tưởng mình là nạn nhân. Nhưng hóa ra, tôi cũng có lỗi: lỗi vì đã không hỏi, không tin, và không nhìn kỹ vào người mình từng yêu.

Giờ đây, tôi không còn là Hưng của năm năm trước—đầy tự tôn và oán hận. Tôi là Hưng của hiện tại, học được rằng đôi khi sự trả đũa không cần thiết. Thứ duy nhất đáng làm sau những tổn thương… là hiểu và tha thứ.

Thảo và tôi không vội vàng quay lại. Nhưng tôi ở gần, chăm con, giúp đỡ cô ấy. Mỗi ngày một chút. Không phải để chuộc lỗi, mà vì tôi muốn viết lại chương cũ theo một cách khác.

Và có lẽ… một ngày nào đó, chúng tôi sẽ lại nắm tay nhau. Nhưng lần này, không còn giấu giếm, không còn tổn thương. Chỉ có tình yêu thực sự—từ hai con người đã học cách trưởng thành từ chính nỗi đau.

“Không phải ai rời đi cũng là kẻ sai. Không phải ai ở lại cũng là người đúng. Chỉ khi nhìn thẳng vào sự thật, ta mới biết điều gì là đáng tiếc… và điều gì vẫn còn kịp.”

Có thể bạn quan tâm

Bài đăng phổ biến từ blog này

Đi công tác 1 tuần nên gửi con gái sang nhà ông nội nhưng hôm nào gọi về con cũng bảo sợ. Vừa xong việc tôi lập tức phi về đón ngay, bước vào nhà thì chết đứng khi thấy bố đang nằm trên sofa còn con gái tôi đang…

  Thấy tiếng người cười cười nói nói trong bếp, tôi lao vào xem thì bất ngờ. Tôi lấy chồng khá sớm, khi ấy mới 20 tuổi chưa có công ăn việc làm gì cả. Lấy chồng xong tôi sinh ngay 1 bé gái năm 21 tuổi và ở nhà chăm sóc con, cơm nước cho chồng suốt 3 năm liền. Trong khoảng thời gian ấy, tôi cũng khao khát được đi làm nhưng chồng không cho, anh nói một mình anh có thể gánh vác được kinh tế nên việc của người mẹ, người phụ nữ như tôi là chỉ cần an tâm ở nhà sinh đẻ và nuôi con. Vậy nên khi con lớn được 3 tuổi tôi sinh thêm 1 bé nữa để nuôi một thể. Cái gì cũng có cái giá của nó, trong khi tôi ngập đầu vào bỉm sữa, bếp núc, quần áo lúc nào cũng hôi rình, luộm thuộm thì chồng tôi bảnh bao, nước hoa thơm phức. Vậy nên chán nhau cũng là lẽ thường tình. Khi con lớn lên 5 tuổi cũng là lúc anh có người mới bên ngoài và về đòi ly hôn với tôi. Lúc đó trong người tôi không có một xu dính túi làm lại cuộc đời mới cảm thấy hối hận. Dẫu vậy thương con nhỏ còn bé quá mới chỉ 2 tuổi n...

Chính thức: Tạm biệt Hoàng Hường

  Trước những phát ngôn gây xúc phạm của bà Hoàng Thị Hường, Sở Văn hóa thể thao và du lịch tỉnh Hà Giang vừa có văn bản đề nghị xử lý. Trước đó, nữ doanh nhân cũng từng gây tranh cãi trên mạng xã hội vì có nhiều phát ngôn không chuẩn mực. Mới đây, nữ doanh nhân Hoàng Hường (Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Dược phẩm Hoàng Hường) vừa bị cơ quan chức năng tỉnh Hà Giang đề nghị xem xét, xử lý vì có phát ngôn xúc phạm đến món ăn truyền thống của đồng bào dân tộc. Nữ doanh nhân Hoàng Hường. Cụ thể, vào tháng 2/2023, bà Thào Thị Mua (trú tại xóm Chúng Pả A, xã Phó Cáo, huyện Đồng Văn, Hà Giang) đã làm đơn phản ánh về việc doanh nhân Hoàng Hường lên mạng xã hội livestream nói mèn mén là cám lợn, là món ăn giải nghiệp. Theo phản ánh của bà Mua, trong phiên livestream ngày 6/2/2023 trên Tiktok, bà Hường đã có những lời nói xúc phạm lớn đến nhân phẩm và danh dự những người dân bán hàng và làm dịch vụ hoa cho du khách thuê chụp ảnh tại dốc Thẩm Mã (Hà Giang), gọi họ là “những kẻ ăn xin”. Do đó,...

Bồ đến ngày sinh con trai, tôi rốt ráo báo vợ "Anh phải đi công tác đột xuất 5 ngày" rồi lao vào viện chăm sóc mẹ con cô ấy. Mẹ tròn con vuông, tôi nhẹ cả người, mừng rỡ vì đã có thằng "chống gậy" lúc về già. Sau 5 ngày chăm b/ồ, tôi mới trở về nhà nhưng giật mình thấy cỗ bàn linh đình, nhiều bạn bè, họ hàng bên nhà vợ đang đứng lố nhố trong sân. Vợ tôi làm cỗ gì mà sao không báo tôi?

    Tôi vừa ở bên nhân tình vừa cố gắng giữ trách nhiệm với gia đình. Sau đó, Linh có thai và muốn tôi có trách nhiệm với cô ấy. Tôi cũng không từ chối, nhẫn nại chăm sóc Linh suốt thời gian mang bầu. Tới ngày nhân tình đi đẻ, tôi nói dối với vợ là đi công tác để đến chăm sóc cô ấy.             Tôi biết mình là tên đàn ông tham lam, ích kỷ. Dù tôi đã có vợ con nhưng khi thấy người yêu cũ yếu đuối ngã vào lòng mình, tôi đã đánh mất lý trí. Tôi từng có mối tình sâu đậm với Linh nhưng không có cái kết đẹp, cả hai chia tay trong tiếc nuối. Chúng tôi lần lượt lập gia đình. Tôi lấy vợ và sinh được hai con xinh xắn. Tôi không yêu vợ nhiều như từng yêu Linh, nhưng tôi cũng có tình cảm dành cho vợ. Khi Linh ly hôn chồng rồi quay về tìm tôi, tôi đã mềm lòng trước dáng vẻ yếu đuối của cô ấy một thân một mình nuôi con. Nhưng tôi cũng không muốn ly hôn vợ, cô ấy luôn là người vợ tốt. Tôi dùng dằng giữa hai mối quan hệ. Tôi vừa ở bên nhân tình vừa cố gắng giữ t...

Tôi trót dại nên m:ang th:ai lúc đi học, may mắn chị dâu họ lại hiếm muộn nên nhận con tôi làm con nuôi. 20 năm sau, ngày nó lên xe hoa về nhà chồng có gửi lại tôi 1 phong thư, chỉ với 3 dòng thư mà tôi ch:ết lặ:ng…

  Tôi trót dại nên mang thai lúc đi học, may mắn chị dâu họ lại hiếm muộn nên nhận con tôi làm con nuôi. 20 năm sau, ngày nó lên xe hoa về nhà chồng có gửi lại tôi một phong thư, chỉ với ba dòng thư mà tôi chết lặng… Tôi tên là Hà, năm nay đã 41 tuổi. Nếu ai nhìn vào cuộc sống hiện tại của tôi—một người phụ nữ độc thân, sống một mình trong căn nhà nhỏ cuối ngõ với một tiệm may đầm nhỏ ở thị xã—sẽ không thể hình dung rằng tôi từng trải qua một biến cố lớn đến vậy ở tuổi 17. Năm ấy, tôi đang học lớp 11. Tôi vốn là học sinh giỏi văn, hiền lành, ngoan ngoãn. Gia đình không khá giả nhưng bố mẹ thương tôi lắm. Mọi thứ sẽ vẫn yên bình nếu tôi không dại dột dấn thân vào một cuộc tình vụng trộm với anh Trung—người cùng xã, hơn tôi 5 tuổi, vừa đi nghĩa vụ về. Anh Trung không tệ. Anh từng là ước mơ đầu đời của tôi: cao ráo, có vẻ từng trải, lại ăn nói nhẹ nhàng. Những buổi tối trốn học thêm để gặp nhau, những lời hứa hẹn, tôi tin tất cả. Cho đến ngày tôi phát hiện mình trễ kinh gần 2 tháng. T...

Nhận nuôi đứa cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ, tôi chật vật vì nhà cũng quá nghèo. Một nữ đại gia yêu cầu muốn nhận nuôi cháu tôi với giá 1 tỷ nhưng tôi từ chối. 1 hôm đang ăn cơm thì có người ập đến...

  Nhận nuôi đứa cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ, tôi chật vật vì nhà cũng quá nghèo. Một nữ đại gia yêu cầu muốn nhận nuôi cháu tôi với giá 1 tỷ nhưng tôi từ chối. 1 hôm đang ăn cơm thì có người ập đến… Vợ tôi mới sinh được 2 con đã bỏ nhà đi biệt tăm mấy tháng nay (vợ tôi sinh đôi). Tôi phát hiện vợ tôi đang ở với một người đàn ông ở tỉnh khác. Vợ bỏ đi không có trách nhiệm với con, tôi phải làm gì? – Ảnh minh họa: NGỌC THÀNH Tôi và vợ có giấy đăng ký kết hôn và chưa ra tòa ly hôn. Tôi phải làm gì để vợ tôi phải có trách nhiệm với 2 con còn quá nhỏ? Một bạn đọc gửi câu hỏi tới  Tuổi Trẻ Online . – Luật sư Tào Văn Dũng (Đoàn luật sư TP.HCM) trả lời: Theo quy định tại điểm c, khoản 2, điều 5 Luật Hôn nhân gia đình năm 2014, một trong những hành vi bị cấm là: “Người đang có vợ, có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người khác hoặc chưa có vợ, chưa có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người đang có chồng, có vợ”. Trường hợp của gia đình anh là vợ chồng đã...